viết 1 đoạn văn cảm nghĩ của em sau khi học song bài tiếng gà trưa

viết 1 đoạn văn cảm nghĩ của em sau khi học song bài tiếng gà trưa

0 thoughts on “viết 1 đoạn văn cảm nghĩ của em sau khi học song bài tiếng gà trưa”

  1. Tiếng gà trưa là bài thơ hay, đặc sắc và để lại trong ta vô vàn ấn tượng. Âm thanh tiếng gà là âm thanh của tình cảm tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc đã mở ra thế giới xúc cảm trong lòng nhân vật trữ tình. Ấn tượng trong bài thơ còn là ấn tượng đậm sâu về những năm tháng người cháu lớn lên trong vòng tay bà. Tình cảm bà cháu, tình cảm gia đình luôn thiêng liêng, cao quý. Những năm tháng hạnh phúc ấy  với âm thanh tiếng gà, với sự chăm sóc ân cần của bà đã làm đẹp tâm hồn cháu. Hình ảnh tuổi thơ hồng sắc trứng, câu chuyện thiết tha về kí ức xưa cùng tình cảm gia đình là những xúc cảm êm đềm trong lòng bạn đọc. Tình cảm ấy còn là nguồn động lực lớn lao cho cháu, là niềm tin để người cháu vững bước vào ngày mai và chiến đấu: vì tình yêu tổ quốc, vì bà, vì sắc hồng tuổi thơ. Mỗi  người đứng trước lời thơ dung dị, giàu tình cảm của Xuân Quỳnh đều thêm yêu, thêm tha thiết nỗi niềm dành cho quê hương, xứ sở. 

    Reply
  2. Từ lâu ta đã biết đến tiếng thơ vừa sôi nổi vừa đằm thắm mà tha thiết, trong sáng của Xuân Quỳnh, nay đến với Tiếng gà trưa lại một lần nữa ta bắt gặp điệu cảm xúc ấy. Bài thơ là sự bộc lộ tình cảm yêu quê hương, đất nước chân thành, sâu lắng của nhà thơ qua hình tượng tiếng gà trưa. Đó là âm thanh gọi về những kỉ niệm, những cảm xúc thiêng liêng và nơi chốn bình yên cho tâm hồn con người.

    Tiếng hà trưa là âm thanh giản dị, quen thuộc của làng quê Việt. nó gợi về cuộc sống yên ả, sự lao động yên vui, ấm áp của người nông dân quanh năm sau lũy tre làng. Ở đây, bằng những cảm xúc mới mẻ, nồng nàn rất riêng Xuân Quỳnh đã thổi vào thứ âm thanh ấy một vẻ đẹp rất thiêng liêng của những cảm xúc ấu thơ của người lính hành quân. Nó làm xao động cái nắng trưa trên đường hành quân. Âm thanh ấy làm cho anh như đang sống lại thời thơ ấu đẹp đẽ của mình, nó như tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân anh bớt mỏi, cho lòng anh xúc động dạt dào. Với ý nghĩa như vầy, tiếng gà trưa là âm thanh, tiếng gọi của quê hương, gia đình, xóm làng còn in đậm trong lòng người lính ra trận, trở thành hành trang của người lính trẻ.

    “Cục…cục tác cục ta
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ”.

    Đến đoạn thơ thứ hai, trong hai mươi sáu câu thơ, câu thơ Tiếng gà trưa được nhắc lại ba lần, âm thanh ấy gọi về bao kỉ niệm thân yêu. Xa xa tiếng gà trưa vọng lại, người chiến sĩ nhớ về người bà thân yêu chắt chiu từng quả trứng hồng. Những quá trứng hồng, đàn gà chi chít đông đúc.

    “Tiếng gà trưa
    Ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái mơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng.”

    Những bài Cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh tuyển chọn

    Tiếng gà trưa cất lên nơi xóm nhỏ, người chiến sĩ nhớ về người bà thân yêu. Tuổi thơ sống bên bà có biết bao kỉ niệm đáng nhớ, tính hiếu kỳ, tò mò của trẻ thơ quan sát con gà đẻ trứng. Rồi bị bà mắng, sợ mặt bị lang, trong lòng cháu hiện lên lo lắng:

    “Tiếng gà trưa
    Có tiếng bà vẫn mắng
    Gà đẻ mà mày nhìn
    Rồi sau này lang mặt
    Cháu về lấy gương soi
    Lòng dại thơ lo lắng
    Khi gió mùa đông tới
    Bà lo đàn gà toi
    Mong trời đừng sương muối
    Để cuối năm bán gà
    Cháu được quần áo mới.”

    Nổi bật qua suốt những câu thơ ấy là hình ảnh người bà chắt chiu, giành giụm yêu thương cháu. Bà đã luôn ân cần, hi sinh và mệt nhọc để mong có được một đàn gà tốt giúp cháu có những bộ quần áo mới, dù nó chỉ nhỏ thôi những mà thấm thía biết bao nhiêu. Đoạn thơ nghe giản dị mà thật gần gũi nhường nào, những chi tiết tác giả miêu tả gắn bó thân thuộc với quê hương làng xóm, hơn thế nó là những kỉ niệm không bao giờ phai nhạt trong tâm trí trẻ thơ. Nỗi lo của bà thật cảm động xiết bao, đàn gà kia sẽ bị chết nếu như sương muối giá lạnh và cháu bà lại chẳng được may áo mới.

    “Ôi cái quần chéo go,
    Ống rộng dài quết đất
    Cái áo cánh trúc bâu
    Đi qua nghe sột soạt”

    Cháu nhớ mãi sau mỗi lần gà được bán, bà lại ra chợ chọn mua cho cháu yêu bộ quần áo thật đẹp. Tình cảm yêu thương nồng hậu bà luôn dành trọn cho cháu, cho con. Tuổi thơ sống bên bà đây là quãng đời đầy ắp những kỉ niệm khó quên.

    Lần thứ tư Tiếng gà trưa lại cất lên. Tiếng gà gọi về những giấc mơ của người lính trẻ.

    “Tiếng gà trưa
    Mang bao nhiều hạnh phúc
    Đêm cháu về nằm mơ
    Giấc ngủ hồng sắc trứng.”

    Âm thanh xao động của tiếng gà trưa bình dị mà thiêng liêng, nó gợi tình cảm đẹp trong lòng người chiến sĩ hành quân ra trận. Âm thanh ấy như tiếng của quê hương, đất mẹ thân yêu. Tiếng gà trưa, đâu chỉ là âm thanh của một con vật vô tri mà nó là tiếng gọi của tuổi thơ, của yêu thương hồng, là những âm thanh của kí ức tươi đẹp, trong sáng đã theo cháu suốt một đời. nó cứ ám ảnh, âm vang day dứt mãi trong lòng nhà thơ, trong những giấc mơ tuổi nhỏ. Âm thanh ấy đã đi vào tiềm thức đứa cháu nhỏ, đầy dịu dàng mà xúc động thiêng liêng vì nó gắn với tình bà cao cả. Đó cũng là lí do để người cháu sống cống hiến:

    “Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi, cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    Ổ trứng hồng tuổi thơ.”

    Điệp từ “vì” được lặp lại 4 lần liên tiếp nhấn mạnh mục đích chiến đấu của người chiến sĩ. Đó là vì tổ quốc thân thương, vì xóm làng que thuộc nơi chôn rau cắt rốn của tuổi thơ, nhưng đất nước quê hương vô cũng vô tận, mênh mông ấy cũng chỉ mãi hữu hình trong dáng bà thầm lặng hi sinh, gắn với âm thanh của tiếng gà trưa quen thuộc. Ha tiếng “bà ơi” vang lên nghe mới tha thiết mà đằm thắm làm sao, nó vừa xúc động thiêng liêng, vừa bỏng sôi mãnh liệt. Giống như nó được chực trào ra từ tận đáy lòng thổn thức không thể kìm lòng. Tiếng gà cũng là tiếng gọi thân yêu của bà, của mẹ, của quê hương. Tiếng gọi thân yêu ấy như là niềm tin cho người chiến sĩ trong cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương yêu dấu. Qua đây thấy được tình cảm tiền tuyến hậu phương của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến, gian khổ có thể làm mệt mỏi, bom đạn có thể hủy diệt mọi thứ nhưng những tình cảm về bà, về những kỉ niệm ấu thơ cùng tiếng gà trưa không bao giờ chết mà vẫn còn nguyên lửa, vẫn cứ dâng dâng trong lòng người.

    Bài thơ “Tiếng gà trưa” là một nốt trầm sâu lắng, da diết của người lính trên bước đường hành quân gian khổ, nhưng tiếng gà ấy còn là tên gọi khác của kỉ niệm, của hồi ức, của tình bà cháu thiêng liêng bất diệt. với cách sử dụng linh hoạt điệp từ, các hình ảnh giản dị mà xúc động, Xuân Quỳnh đã truyền tải được thật chính xác lòng mình tới độc giả.

    ———————HẾT BÀI 1———————

    Reply

Leave a Comment