Tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi đối với bạn (tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm)

Tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi đối với bạn (tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm)

0 thoughts on “Tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi đối với bạn (tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm)”

  1. Mấy năm trước, khi tôi vừa rời khỏi tiệm game cùng với lũ thằng Giang, thằng Trí, bọn tôi bước ra đường thì gặp thằng Quy-đứa bạn cùng trường với chúng tôi. Nó đang ngồi đếm tiền với một vẻ say mê, đôi mắt nó ánh lên niềm vui khó tả. Tôi chợt reo lên: “A! Chắc thằng này vừa chôm tiền của bố mẹ đây”. Rồi bọn tôi khích nhau xem đứa nào lấy được tiền của nó. Tất nhiên là tôi rồi, vì tôi “mạnh mẽ, dũng cảm” nhất mà. Thế là tôi chạy lại giật xấp tiền của nó rồi cả bọn cùng nhau chạy trốn và chia nhau. Rồi cho đến một hôm, tôi gặp lại nó, từ đằng xa thôi. Tôi không dám tin vào mắt mình, thằng Quy đang đứng trước cửa hàng đồ chơi, nó chỉ dám đứng nhìn qua cửa kính, ngập ngừng, trên lưng còn cõng thằng anh bị bệnh tật ngớ ngẫn, lưng nó oằn xuống, dường như không chịu nổi sức nặng quá lớn. Tôi bước nhẹ nhàng lại gần nấp vào bức tường bên cạnh và lắng nghe: “Tiếc quá anh nhỉ? Giá như còn số tiền đó, em sẽ mua cho anh chiếc xe tăng đằng kia, nhưng không sao, chỉ một tuần rữa chén thuê, em sẽ có tiền mua cho anh thôi mà”. Thằng anh cười hì hì, một cách hồn nhiên rồi nhắc lại “xe tăng, xe tăng”. Còn tôi đứng nép vào góc tường, tự dưng tôi thấy mình có tội.
    Tôi bỏ chạy về nhà mà rơm rớm nước mắt. Lúc này, sao tôi cảm thấy xấu hổ quá! Chao ôi! Giá mà tôi đừng lấy tiền của nó thì bây giờ nó có thể… hic… tôi muốn gặp mặt thằng Quy quá, tôi muốn nhìn thấy nó chăm sóc người anh bệnh tật, chia sẽ với nó những nặng nề, thiếu thốn trong cuộc sống. Và tôi sẽ cố gắng dành dụm một số tiền trả cho nó để bù đắp phần nào lỗi lầm mà tôi đã gây ra.

    Reply
  2.     Ai ai mà chả có lỗi lầm với một người xung quanh mình. Với tôi cũng vậy, tôi rất hối hận vì hành động ngày hôm đó đối với Linh- đứa bạn cũng bàn của tôi. 

      Trời đầu đông, không khí se se lạnh, dường như tất cả những đứa học sinh như chúng tôi đều lười làm bài tập. Hôm ấy, đứa bạn cùng bàn của tôi hỏi xem bài tập của tôi. Tôi liền nghĩ để bạn tự làm nên đã không cho nó mượn mà không hỏi lý do. Ngày hôm sau, thầy giáo đã kiểm tra bài tập của cả lớp, và trong đó bạn cùng bàn của tôi là một người duy nhất không làm bài. Tôi thấy trên khuôn mặt của cậu ấy hiện rõ nỗi buồn và  mệt mỏi. Tôi tự nghĩ “Hay là hôm qua vì mệt quá nên cậu ấy đã không thể làm bài được. Len lén nhìn sang, một cảm giác buồn vô tận xuất hiện lên trên nét mặt cậu ấy. Trời ơi ! Chính tôi là người gây ra việc ấy ư? Càng nghĩ , tôi càng cảm thấy mình tội lỗi. Đáng lẽ ra tôi nên hỏi nguyên nhân trước rồi mới suy nghĩ đến việc có cho bạn chép bài không. Tôi thật thấy có lỗi với người bạn cùng bàn. Cảm giác ấy vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi.

      Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi vẫn cảm thấy có lỗi. Tôi tự nhủ lần sau sẽ tìm hiểu kĩ vấn đề, hoàn cảnh để không đánh mất những người luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống.

    Reply

Leave a Comment