Câu chuyện xúc động giữa em và bạn Giúp mình làm nha ko chép mạng khoảng 20 dòng là đc

Câu chuyện xúc động giữa em và bạn
Giúp mình làm nha ko chép mạng khoảng 20 dòng là đc
cau-chuyen-uc-dong-giua-em-va-ban-giup-minh-lam-nha-ko-chep-mang-khoang-20-dong-la-dc

0 thoughts on “Câu chuyện xúc động giữa em và bạn Giúp mình làm nha ko chép mạng khoảng 20 dòng là đc”

  1.     Ai trong chúng ta là không có một người bạn ? Tôi và T đã làm bạn được 5 năm rồi, quả thực là một tình bạn  gắn kết bền chặt. Đi qua một chặng đường dài như thế, chúng tôi đã thu về vô số kỉ niệm, trong đó lần T bệnh nặng đã khiến tôi vô cùng xúc động.

        Khi đó, chúng tôi vẫn còn đang học tiểu học, tình bạn trong sáng, hồn nhiên. Chúng tôi thân thiết, chia sẻ cho nhau từng quyển vở, cục tẩy, chai nước,…nói chung là tình bạn đã được hình thành bền chặt từ rất sớm. Nhưng đến một ngày, tôi phát hiện một tin rằng :T đang phải đối diện với căn bệnh hiểm nghèo, rất có thể dẫn đến liệt đôi chân. Trời ơi, tại sao lại như thế ? Tại sao ông trời lại giày vòngười bạn mà tôi yêu quý nhất thế này? Rồi mai này, nó sẽ sống sao, cả việc học tập của nó nữa, bất chợt tôi cảm thấy mình như đau hơn cả T… Biết T sẽ phải chịu cơn sốc rất lớn, tôi đến thăm T cùng giỏ bánh, hoa quả tự tay tôi chuẩn .bị. T nằm mệt mỏi trên giường bệnh, tôi biết T rất buồn. Tôi cũng buồn thay T nhưng cố gắng nở nụ cười thật tươi, trò chuyện cùng T, pha trò để tinh thần T thấy thoải mái hơn. Quả thật T phấn chấn hơn hẳn sau những lần tôi đến thăm( việc đi thăm T sau mỗi chiều đi học đã trở thành thói quen của tôi từ khi nào). Có lần khi cả hai đang nói chuyện thì T bật khóc, T sợ sẽ có ngày không đi được nữa, T sợ ánh nhìn của những người xung quanh. Tôi hiểu cảm giác của T và nếu đặt tôi vào hoàn cảnh ấy thì tôi có lẽ đã không giữ được bình tĩnh nhưng tôi vẫn khuyên T rằng :” T à, tao rất thương mày. Tao biết mày khổ như thế nào, nhưng nếu như mày sợ thì chẳng phải mày đang tự chịu thua số phận hay sao ? Đừng sợ vì có tao ở đây, hãy cười lên, nghĩ về những điều tốt đẹp đang chờ đón mày phía trước. Tinh thần là yếu tố quan trọng quyết định sức khỏe của mày đấy! Và nếu người ta có xa lánh mày thì vẫn còn có bạn bè, gia đình, thầy cô ở bên mày và cả tao nữa tao sẽ không bao giờ rời xa mày…”  Lúc nói câu ấy, cả hai chúng tôi đã khóc nhưng là khóc trong sự hạnh phúc vì luôn bên nhau trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Và tôi không ngờ, lời nói ấy đã tác động lớn tới T. T đã khỏi bệnh, có tể đi đứng học tập được rồi. Tôi vui lắm. Cả hai đứa lại có thể tiếp tục cùng nhau cắp sách tới trường.

        Giờ đã lên lớp 8 rồi nhưng kỉ niệm ấy vẫn đọng mãi trong tôi, trở thành một trang nhật kí tươi đẹp của tình bạn tôi và T.

    Reply

Leave a Comment