viết một đoạn văn ngắn phát biểu cảm nghĩ về dòng sông quê em

Question

viết một đoạn văn ngắn phát biểu cảm nghĩ về dòng sông quê em

in progress 0
Linh Đan 7 months 2021-06-29T15:19:00+00:00 2 Answers 21 views 0

Answers ( )

    0
    2021-06-29T15:20:37+00:00

    Quê hương ai cũng có một dòng sông bên nhà. Con sông quê luôn gắn bó với tuổi thơ đời tôi….”. Câu hát của nhạc sĩ đó đã nói rất đúng tâm tư tình cảm của nhiều người, trong đó có cả em. Đúng vậy, quê em có một khúc sông nhỏ chảy qua, dịu dàng và thơ mộng, là nơi sinh hoạt của dân làng, là nơi tuổi thơ em đã gắn bó nhiều kỉ niệm. Nơi ấy đã trở thành biểu tượng của quê hương để mỗi lần đi xa, nhớ về quê là em lại da diết nhớ đến con sông nhỏ quê mình.

    Dòng sông quê em không biết bắt nguồn từ ngọn suối nào trên dãy Trường Sơn trùng điệp xa xôi, đã đi qua bao ghềnh thác bao vách đá cheo leo trước khi về miền đồng bằng nhưng khi đi qua làng em nó chảy êm ả dịu dàng như muốn cho mọi người có đủ thời gian để ngắm nghía mặt nước lặng lờ với làn nước trong xanh của nó. Bố em bảo sông là một nhánh của dòng Thu Bồn nhưng dân làng em vẫn thường gọi bằng cái tên vừa dân dã vừa thân thương: sông Tre làng.

    Có lẽ vì nơi đây dân làng trồng tre rất nhiều, kín cả một bãi sông, nên mới có tên gọi như thế. Sông quê em không có vẻ đẹp to lớn hùng vĩ như những con sông em thường gặp trong những trang thơ, trang văn mà nó bé nhỏ hiền hòa với chiều rộng độ hơn vài chục mét. Nhiều lúc em say sưa ngắm nhìn vẻ đẹp thơ mộng của dòng sông với hàng tre xanh hai bên bờ soi bóng xuống mặt sông êm đềm mát dịu rồi chợt nhớ đến những câu thơ của Tế Hanh viết về con sông quê mình:

    “Quê hương tôi có con sông xanh biếc

    Nước gương trong soi tóc những hàng tre

    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

    Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng…”

    Đôi lúc, từ trên ngọn tre cao vút, một chú cò trắng như vôi kinh ngạc nhìn thấy bóng mình soi trong làn nước trong vắt, lặng lờ. Trên mặt sông thỉnh thoảng có vài con thuyền của người dân chài cá xuất hiện làm cho dòng sông càng thêm thơ mộng gấp bội phần. Chiều chiều, các bè nứa, các bè gỗ và thuyền buôn lững lờ xuôi về bến sông Hoài tận phố cổ Hội An. Vang vọng trên mặt sông là những tiếng nói và giọng cười của những bà, những cô gái trẻ. Chẳng biết họ có chuyện gì mà vui thế. Em như chợt vui lây cùng với niềm vui bình dị hồn nhiên của họ.

    Nhưng dòng sông cũng có lúc nổi giận như con người. Đó là vào những ngày mưa lũ. Nước trở nên mênh mang hung tợn lạ thường. Nó đục ngầu sủi bọt cuồn cuộn chảy cuốn theo bao rác rưởi và củi mục từ trên nguồn trôi về. Mặt nước dâng cao nhấn chìm cả chiếc cầu tre lắt lẻo mà dân làng em góp tre làm tạm để qua bên kia sông làm mùa. Trên bờ những ngọn tre oằn oại cả thân mình như giục dòng nước chảy nhanh hơn ra biển để tránh ngập lụt cho dân làng. Những ngày đó muốn qua bên kia sông, dân làng phải nhờ đến người chèo đò. Con đò mảnh như chiếc lá tre trôi xéo giữa dòng nước ùng ục réo sôi rồi mới cập bến như dự định. Có lẽ chính những ngày gian nan này càng làm em thêm quí thêm yêu quê hương mình. Em tin rằng rồi đây sẽ không còn những chuyến đò qua sông đầy nguy hiểm như thế mà sẽ có một chiếc cầu xi măng kiên cố cho dân làng qua lại bình thường trên sông lúc nào họ muốn.

    Nhưng cho dù hiền hòa hay hung dữ, dòng sông quê em vẫn là nơi gắn bó thân thương với tất cả người dân trong làng. Đó là nơi có dòng nước nhẫn nại mang phù sa về bồi đắp bãi bờ, giúp cho hai bên bờ bãi lúa nương dâu bốn mùa xanh ngắt. Là nơi dân làng giặt giũ, gánh nước tưới rau. Là nơi những chú trâu, chú bò nhẩn nha gặm cỏ với vài đứa trẻ con vắt vẻo trên lưng đang thả hồn theo những cành diều vút tận mây xanh. Và đó cũng là nơi lũ trẻ làng em tập trung nô đùa chạy nhảy bơi lội trong những chiều hè nóng nực.

    Yêu biết bao dòng sông quê em! Yêu biết bao nơi ghi dấu những kỉ niệm của một thời thơ ấu còn nhiều gian nan khổ nhọc. Dòng sông như một người thân đã hiện hữu trong cuộc đời em. Mai này dù có đi xa, em vẫn luôn nhớ mãi về dòng sông quê mình, nơi gắn bó rất nhiều với tuổi thơ em.

    0
    2021-06-29T15:20:53+00:00

    Dòng sông quê nước chảy hiền hòa, gắn bó với tôi như một người bạn thân. Sông ôm ấp tôi vào lòng, nâng đỡ tôi, giúp tôi biết bơi.Quên sao được những tháng ngày cùng mẹ ra bờ sông xúc con tôm, con tép,  những buổi chiều thả diều trên đê cùng lũ bạn hay khi ngồi cạnh dòng nước hiền hòa bập bẹ đánh vần từng chữ, sông luôn thân thiết với tôi, dõi theo tôi từng ngày. Tuổi thư êm đềm của tôi  được những cơn gió từ sông thổi vào làm cho mát mẻ, được những hàng tre trên sông tỏa bóng mát, khi vui, khi buồn, chỉ có sông nghe tôi tâm sự, mỗi lần tủi thân, buồn bực, tôi lại chạy ra bờ sông hét thật to.Tiếng âm ang từ lòng sông vọng lại là lời an ủi duy nhất của tôi, những lúc ấy, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều, lúc tôi mắc lỗi nhìn thấy gương mặt mình trên mặt nước trong veo tôi lại thấy có thêm động lực để sửa chữa lỗi lầm. Khi tôi vui, sông gợi sóng lăn tăn, những cây tre cây liễu, những chú cá cũng reo vui, xào xạc cổ vũ tôi, chia sẻ cùng tôi niềm vui. Cứ tự nhiên và vô tư như thế, chẳng biết từ lúc nào, tôi đã cảm thấy nhớ dòng sông quê da diết khi cả ngày chưa được gặp nó, thấy lòng lâng lâng mỗi khi đạp xe qua con đường có con sông chảy ngang.Sông với tôi, quấn quýt lấy nhau chẳng ai có thể chia cắt được, có lẽ dòng sông đã trở thành một người bạn không thể thiếu trong tâm hồn nhỏ bé của tôi. 

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )