viết một bài văn trình bày cảm nhận về ngôi trường thân yêu của em (ko copy mạng) *Đang cần gấp :))

Question

viết một bài văn trình bày cảm nhận về ngôi trường thân yêu của em
(ko copy mạng)
*Đang cần gấp :))

in progress 0
Linh Đan 2 months 2021-08-01T09:34:51+00:00 2 Answers 0 views 0

Answers ( )

    0
    2021-08-01T09:35:54+00:00

    Mỗi khi có ai hỏi em rằng “Trường học của cậu là một nơi như thế nào?”. Thì em luôn trả lời rằng: Đó là thiên đường ở trên mặt đất.

    Thật vậy, trường học là thiên đường của em và của rất nhiều những người học sinh khác đã, đang và sẽ học ở đó. Không vì trường có những kiến trúc to lớn, đồ sộ, được trang hoàng lộng lẫy. Mà chỉ đơn giản, vì đó là nơi chúng ta được học tập, được vui chơi, được thể hiện mình, được làm quen với bạn bè… Và đó chính là nơi nuôi dưỡng, vun đắp, tạo dựng cho chúng ta những bậc thang to lớn nhất để tiến tới tương lai.

    Ngôi trường của em cũng như bao ngôi trường khác trên đất nước Việt Nam này. Cũng là những ngôi nhà như thế, là những bộ bàn ghế gỗ như thế, là những gốc bàng như thế. Nhưng không hiểu sao, em vẫn cảm thấy đó là duy nhất, là tất cả. Từ những chiếc bàn gỗ đã sờn đi theo bao thế hệ học trò, đến những gốc bàng già sần sùi trên sân. Đến cả chiếc loa trường cũ kì, thường rè rè trong cả tiết chào cờ. Đến những người thầy, người cô mỗi người một vẻ nhưng luôn yêu thương học sinh như con cái mình. Và đến cả bác bảo vệ già, tuy khó tính, hay cau có nhưng lúc nào cũng quan tâm, tạo cơ hội cho chúng em. Và còn nhiều điều nữa mà em không thể kể hết nữa. Có lẽ những điều đấy đặc biệt đối với em chính bởi vì những tình cảm mà em dành cho trường học. Vì thương yêu nên mới thấy đáng quý. Và những tình cảm thương yêu quyến luyến chân thành ấy, được vun đắp dần, chậm rãi trong suốt hàng trăm ngày tháng qua. Những kỉ niệm cứ thế mà xếp thành hàng trăm, hàng nghìn mảnh. Từ khi em còn là đứa trẻ bỡ ngỡ, ngập ngừng bước chân vào trường, cho đến bây giờ đã là đứa trẻ quen thân với từng ngõ ngách. Từ những buổi học bài chăm chỉ, những giờ ôn thi vất vả, cho đến những lần đi học muộn bị phạt đứng ở hành lang, hay ăn vụng ổi trong lớp học. Tất cả sẽ luôn giữ mãi ở trong tim em.

    Rồi mai đây, sẽ đến lúc em phải tạm biệt trường để đến một ngôi trường khác. Có lẽ ngôi trường ấy sẽ to lớn hơn, hiện đại hơn, sẽ có với em nhiều kỉ niệm đẹp hơn. Nhưng, ngôi trường này vẫn sẽ mãi là nơi thiêng liêng nhất mà em thành kính gìn giữ trong tâm khảm mình.

    ko copy nha cho minh câu trả loi hay nhất nha 

    0
    2021-08-01T09:35:57+00:00

    Mái trường luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim mỗi người. Nơi ấy chất chứa bao kỉ niệm với thầy cô, bạn bè, lưu giữ khoảng thời gian đẹp nhất của đời người học sinh. Nhắc đến mái trường, cả bầu trời kí ức dường như lại ùa về trong ta, ta nghe đâu đây thấp thoáng tiếng nói tiếng cười của một thời áo trắng hồn nhiên thuở nào.

    Mái trường là nơi cho ta kiến thức, nâng đỡ từng bước chân để ta tiến đến tương lai. Mái trường còn là nghĩa thầy trò, là khúc ca tình bạn, là tất cả những gì ngây thơ, hồn nhiên nhất của một thời trẻ thơ. Nhớ ngày còn bé khi ta lần đầu tiên được mẹ dắt tay đến trường, trường học đối với ta là một thế giới mới lạ, bí ẩn và rộng lớn. Rời tay mẹ bước qua cổng trường mà lòng ta tràn đầy băn khoăn và bỡ ngỡ. Và rồi ta cũng nhanh chóng hòa nhập với môi trường ấy khi có sự dìu dắt của các thầy cô, tình cảm chân thành của những người bạn mới. Trường học mang đến cho ta biết bao điều thú vị và bất ngờ. Những bài học vỡ lòng, những phép toán đầu tiên dường như mới chỉ là ngày hôm qua. Từng bước, từng bước một, ta dần tiến đến gần hơn với chân trời tri thức. Thầy cô dạy cho ta những bài học về cách sống, cách làm người: nhân chi sơ, tính bản thiện, ở hiền gặp lành, gieo gió gặt bão. Đầu óc non nớt của trẻ thơ dần được lấp đầy bởi những bài học sinh động và thú vị: những vùng đất xa xôi cách nửa vòng trái đất hay những trận đánh oai hùng của ông cha ta suốt chiều dài lịch sử. Thầy cô chính là những người lái đò tận tụy luôn kề bên, sát cánh và ủng hộ ta trên con đường chinh phục ước mơ. Họ hi sinh trong thầm lặng, làm tất cả mọi việc vì học sinh thân yêu: những đêm thao thức soạn bài, luôn gần gũi, động viên, an ủi hay đôi khi là trách mắng mỗi khi chúng ta phạm lỗi.

    Mái trường còn chất chứa biết bao kỉ niệm tươi đẹp về bạn bè- những người đã gắn bó, đồng hành cùng ta trong suốt thời ấu thơ. Bạn bè cùng ta chia sẻ những sở thích, giúp đỡ ta trong học tập. Khi có chuyện buồn hay buồn, ta kể cho bạn nghe, nỗi buồn vơi đi một nửa, niềm vui lại như nhân đôi. Những giờ ra chơi, ta lại cùng bạn vui đùa dưới gốc phượng già tỏa bóng râm mát, nào là bắn bi, đá bóng, nhảy dây, chơi chuyền. Bạn bè trở thành chỗ dựa vững chắc về tinh thần cho ta, cùng ta đi qua những khó khăn thử thách.

    Yêu mái trường, ta dường như yêu luôn cả những vật, những ngóc ngách nhỏ nhất. Tiếng trống trường điểm giờ lên lớp, giờ ra chơi sao mà cũng thân thương đến thế. Bác phượng già ở góc sân trường cũng trở thành một phần không thể thiếu trong những năm tháng cắp sách đến trường. Phượng chứng kiến mọi vui buồn của người học sinh, hoa phượng báo hiệu mùa thi đã đến. Dưới gốc phượng, những người học sinh cuối cấp bịn rịn chia tay nhau trong lưu luyến. Phấn trắng, bảng đen, ghế đá cái nào cũng như mang đầy tâm sự, in dấu những kỉ niệm về một thời học sinh tinh nghịch. Những ngày khai trường, ngày hai mươi tháng mười một vẫn còn đọng mãi trong ta cái không khí tưng bừng, náo nức.

    “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xoá những kỉ niệm dấu yêu”. Thời gian trôi đi mãi mãi không trở lại nhưng có một thứ vẫn sẽ mãi in đậm trong tâm trí tôi, đó là hình bóng về mái trường mến yêu, là khoảng thời gian tươi đẹp được gắn bó bên thầy cô, bạn bè.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )