Viết đoạn văn ghi lại tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi với bạn

Question

Viết đoạn văn ghi lại tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi với bạn

in progress 0
Khải Quang 5 months 2021-08-10T23:49:39+00:00 2 Answers 9 views 0

Answers ( )

    0
    2021-08-10T23:51:14+00:00

          Phương Anh và em chơi với nhau từ hồi còn rất nhỏ, gia đình chúng em là hàng xóm của nhau. Em có dáng người nhỏ nhắn, cao gầy. Còn Phương Anh lại trắng trẻo, mập mạp và cao lớn. Tính tình em khá trẻ con nên trong mọi việc, Phương Anh hay nhường nhịn và bảo vệ em, điều đó khiến em rất vui nhưng thành ra đó lại là tật xấu của chính bản thân. Nó khiến em quá ỷ lại vào người bạn thân này. Trong một khoảng thời gian, em thấy Phương Anh hay bắt chuyện và giúp đỡ Mai – một người bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em không vui, càng thấy bực mình khi Phương Anh tỏ ra quan tâm đến bạn ấy hơn cả em, nhiều khi còn để ý đến tâm trạng của Mai hơn cả tôi, điều đó khiến em chạnh lòng, giận Phương Anh, còn đâm ra ghét Mai, không thèm nói chuyện hai người họ, còn đi nói xấu hai người bọn họ. Phương Anh biết chuyện, không hề giận, nhưng nói bạn ý rất buồn, cậu ấy giải thích vì gia đình Mai đang gặp khó khăn, Mai còn có ý định bỏ học, là bạn, lại cũng là cán bộ lớp nên Phương Anh thật tâm muốn giúp đỡ Mai, động viên Mai qua giai đoạn này. Em đã thấy có lỗi và ân hận rất nhiều vì sự khờ dại và ích kỉ của mình. Em xin lỗi hai người, họ đều tha thứ cho em. Sau này, chúng em càng chơi thân với nhau hơn. Em cũng ngộ ra rất nhiều điều, để có được một tình bạn đẹp thì con người ta cần sự chân thành, vị tha và tin tưởng. Em cảm thấy mình thật may mắn khi có người bạn như Phương Anh, em sẽ trân trọng tình bạn này nhiều hơn nữa.

    0
    2021-08-10T23:51:29+00:00

    Em và Mạnh ngồi chung một bàn học đã 2 năm. Mạnh học rất giỏi lại hay giúp đỡ bạn bè nên được mọi người trong lớp yêu mến. Nhưng càng ngày em càng cảm giác thấy mình thua kém cậu ấy. Cái cảm giác bực bội cứ len lỏi khiến em không làm chủ được bản thân mình. Trong một lần ra chơi, trời vừa mưa xong, sân trường còn mấy vũng nước. Một ý nghĩa lóe lên trong đầu em, cho Mạnh ngã một cái nên thân. Em trọc Mạnh khiến cậu ý tức tối và đuổi bắt bằng được em, hai đứa chạy vòng vèo quanh sân trường. Em chạy nhanh hơn Mạnh rồi đột ngột dừng lại. Mạnh theo quán tính không phanh lại được nên cả cơ thể lao về phía trước. Em nghĩ rằng cậu ấy sẽ chỉ té xuống đất, bẩn quần áo mà thôi. Ai dè cả người Mạnh đâm sầm vào bức tường bên cạnh, trán và tay bạn ý chảy đầy máu. Em hốt hoảng la toáng lên, mọi người đến giúp và cùng đưa Mạnh vào phòng y tế của trường. Nhìn cậu ý đau đớn mà lòng em xót xa quá chừng. Em tự mắng mình thật là đồ tồi tệ, “Tại sao mày lại có ý nghĩ độc ác đến vậy? Bạn ấy học giỏi, được mọi người yêu quý thì ảnh hưởng gì tới mày?” Nhìn cô ý tế băng lại vết thương mà em càng bứt rứt. Em đến bên cạnh và cầm tay bạn nói ra tất cả sự đố kị của bản thân, em xin lỗi đã cố ý chơi xấu cậu ấy. Mạnh chỉ nói: “Tớ không sao, lần sau cậu cẩn thận hơn là được!” Từ đó em hứa sẽ không bao giờ đố kị với bạn bè nữa.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )