từ khổ thơ ” dân chài lưới làn da ngăm rám nắng, cả thân hình nồng thở vị xa xăm, chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm, nghe chất muối thấm dần trong th

Question

từ khổ thơ ” dân chài lưới làn da ngăm rám nắng, cả thân hình nồng thở vị xa xăm, chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm, nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ ” hãy viết bài văn nghị luận về vấn đề tư tưởng đạo lý trình bày suy nghĩ của mình về tình yêu quê hương

in progress 0
Sigridomena 8 months 2021-06-02T02:11:14+00:00 2 Answers 0 views 0

Answers ( )

    0
    2021-06-02T02:12:43+00:00

    -“làn da ngăm rám nắng”: miêu tả dáng hình của người dân vùng biển. Những dáng hình mang phong vị của biển: khỏe khoắn, vạm vỡ. Người làng chài quanh năm vất vả, vật lộn đầu sóng ngọn gió ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác “làn da ngăm rám nắng” đủ để thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên mà người dân chài lưới phải đương đầu. Mặt khác đó cũng là một nét rất riêng, một điều gì đó trở thành cái “chất” của người miền biển -“cả thân hình nồng thở vị xa xăm”: Đây là hình ảnh nhân hóa+ ẩn dụ chuyển đổi cảm giác + “thân hình nồng thở” gợi cho người đọc cảm giác như 1 giác hình đang phập phồng hơi thở, chân thực đến lạ kì. +”vị xa xăm”: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác từ thị giác sang vị giác. “vị xa xăm” phải chăng là phong vị của biển. Ta tưởng như những dáng hình ấy nồng lên mùi biển, mằn mặn hương vị của chất muối biển. Hình ảnh người dân chài và biển như hòa làm một, tạo nên một người-biển hết sức chân thực, thân thiết.

    0
    2021-06-02T02:13:11+00:00

                                                    “Dân chài lưới làn da ngăm rám nấng

                                                      Cả thân hình nồng thờ vị xa xăm”.

           Không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi, biển đêm không khiến con người sợ hãi và yếu đuối. “Làn da ngăm rám nắng” là làn da đặc trưng của người dân vùng chài, vốn đã trải qua nhiều dầu dãi nắng mưa, nay ánh lên sự mạnh mẽ, rắn rỏi. Bước xuống đất liền từ con thuyền chòng chành cập bến, các anh giống như những Thạch Sanh vùng biển: “Cả thân hình nồng thở vị xa xăm”. Không chỉ làn da mà còn từ ánh mắt, bàn tay, bước đi, từ “cả thân hình” đều nồng thở cái hương vị mặn mòi của biển cả. “Vị xa xăm” là hương vị từ phương xa, là gió đại dương, là muối đại dương, là nắng đại dương, là hơi thở của đại dương nữa, “xa xăm” vốn là cảm nhận của thị giác, chỉ sự xa xôi, mơ hồ; nay được kết hợp với từ chỉ xúc giác “vị” khiến cho câu thơ trở nên tinh tế vô cùng. Trong từ “nồng thở” còn như ẩn chứa một sức mạnh dồi dào, bền bỉ đã được tôi rèn từ lâu trong tâm hồn để từ làn da, đôi mắt, nụ cười… đều sáng bừng sự sống.

           Cùng với các chàng trai vùng chài là những con thuyền “bạn người đi biển”:

                                              “Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm

                                               Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ”.

           Sau thời gian lao động vất vả, con thuyền không giấu giếm vẻ mệt mỏi của mình: “Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm”. Biện pháp nhân hoá khiến người đọc hình dung rất rõ dáng vẻ nặng nề, thấm mệt của chiếc thuyền khi chậm chạp neo vào bến đỗ. Nó lặng im “Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ”. Trong câu thơ này, Tế Hanh đã sử dụng biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác một cách một cách tinh tế. “Nghe” là động từ chỉ hoạt động của thính giác, “thấm” lại là cảm nhận của xúc giác. Con thuyền nằm nghỉ đồng thời cảm nhận từng chuyển động tinh vi nhất đang diễn ra trong mình. Cách viết ấy vừa gợi sự mệt nhọc thấm thìa của con thuyền vừa thể hiện được sự tinh tế tuyệt vời của nhà thơ, tưởng như Tế Hanh đồng cảm sâu sắc với cảm giác, cảm xúc của con thuyền… Khổ thơ trên là một trong những khổ thơ hay nhất trong bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh. Đọc khí thơ, người đọc có thể cảm nhận trong đó bao nhiêu niềm yêu mến, tự hào về quê hương xứ sở của nhà thơ.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )