trong vai Trương Sinh kể lại nỗi oan khúc của Vũ Nương

Question

trong vai Trương Sinh kể lại nỗi oan khúc của Vũ Nương

in progress 0
Amity 5 months 2021-08-24T04:40:31+00:00 2 Answers 1 views 0

Answers ( )

    0
    2021-08-24T04:42:04+00:00

       Tôi là Trương Sinh, năm 20 tuổi vì quá ngưỡng mộ nhan sắc và tài năng của cô gái tên là Vũ Thị Thiết nên tôi đã xin mẹ hỏi cưới nàng.  Khi lấy được nàng tôi đã rất vui và hạnh phúc. Chúng tôi sống với nhau hạnh phúc được một thời gian ngắn, thì  tôi phải theo lời kêu gọi của triều đình lên đường đi đánh trận. Ngày chia tay tôi nàng chỉ động viên tôi bình an trở về là điều quan trọng nhất. Chiến tranh  liên miên nhiều năm liền rồi cũng tan, tôi được trở về quê nhà để toàn tụ với gia đình. Nhưng vừa về tới nhà tôi liền nghe tin dữ rằng mẹ tôi vì nhớ thương tôi mà đau bệnh qua đời cách đây mấy năm. Tôi liền bồng đứa con trai của mình đi thăm mộ mẹ, nhưng con trai tôi nhất định không chịu theo tôi. Nó bảo tôi không phải là ba nó. Khi nghe con nói vậy tôi bực mình lắm, tôi nghĩ rằng nàng thất tiết , không chung thủy nên  đã nhục mạ và đuổi vợ ra khỏi nhà. Chỉ cho tới khi tôi nghe có người trong làng hớt hải chạy về báo với vợ tôi nhảy sông tự tử và kể cho tôi nghe những gì mà vợ tôi đã làm. Khi nghe những lời đó tôi thấy hối hận lắm.  Tôi ngồi trước chiếc đèn soi bóng mình trên vách, thì đúng lúc đó con tôi  vui vẻ bảo tôi “ba tôi đó” đến lúc này tôi mới hiểu ra người ba đêm nào cũng tới của con trai tôi chính là chiếc bóng của mẹ nó mà thôi. Tôi nhận ra mình đã hiẻu lầm vợ, nhưng có lẽ tất cả đx không thể cứu vãn được nữa rồi. Trong làng tôi đang sống có người đàn ông làm nghề kéo lưới tên Phan Lang ông ta rơi xuống sông không chết, sau khi tỉnh lại ông ta đến nhà gặp tôi bảo rằng ông ấy gặp vợ tôi ở dưới thủy cung. Vợ tôi đã nhờ anh ta chuyển lười đến tôi rằng mong tôi lập đàn giải oan cho nàng ấy siêu thoát. Tôi nghe theo lời căn dặn của vợ và đã thấy vợ hiện về. Vợ tôi không những không trách tôi mà còn bảo tôi chăm sóc tốt bản thân rồi biến mất trong sương. Tôi muốn nàng trở về nhưng có lẽ là không thể. Chỉ vì một phút sai lầm mà tôi đã phải trả giá quá đắt.

    0
    2021-08-24T04:42:24+00:00

    Tôi là Trương Sinh, con một nhà hào phú nức tiếng giàu có trong vùng. Từ nhỏ, tôi đã chẳng mặn mà gì với việc dùi mài kinh sử nên lúc lớn cũng chỉ sống dựa vào nếp nhà. Nhiều người nói tôi trăng hoa ong bướm nhưng tôi thì không nghĩ vậy, vì từ khi lớn lên đến giờ, tôi chỉ thích có mỗi một người đó là Vũ Thị Thiết người con gái ở Nam Xương, nhà nghèo nhưng nổi tiếng khắp nơi về nết na và tư dung tốt đẹp. Tôi thưa với mẹ. Tính ngày tháng tốt, mẹ sửa soạn trăm lạng vàng, sang nhà Vũ Nương xin cưới nàng cho tôi.

    Tuy là con nhà nghèo nhưng nàng rất “công dung ngôn hạnh”, vì vậy cuộc sống lứa đôi của chúng tôi vô cùng hạnh phúc. Nhưng “ngày vui ngắn chẳng tày gang”, chẳng bao lâu sau, đất nước có chiến tranh, tôi bị sung vào lính. Khi đó, Vũ Nương – vợ tôi đang mang thai đứa con đầu lòng. Ngày chia tay bịn rịn, lưu luyến đầy nước mắt. Tôi cúi đầu thương cảm nhận lời dạy bảo của mẹ già. Tôi đau đớn nghe những lời li biệt của Vũ Nương rồi lên đường ra nơi biên ải. Trong lòng vừa thương nhớ vợ con, vừa lo lắng cho mẹ già.

    Ở nơi chinh chiến, tôi không nguôi nhớ về ngôi nhà đơn sơ với mẹ già và người vợ trẻ. Mãi rồi cuộc chiến cũng chấm dứt, tôi được trở về quê. Vừa đặt chân đến nhà thì hay tin mẹ già đã mất, tôi vô cùng đau xót, tiếc thương. Đứa con trai – tên Đản – lúc ấy đã biết nói. Cảnh nhà heo hút, sầu thảm. Tôi bế con ra thăm mộ mẹ. Đứa con chưa bén hơi cha cứ quấy khóc hoài. Tôi cố gắng dỗ con:

    – Nín đi con, đừng khóc. Cha về, bà mất, lòng cha buồn khổ lắm rồi.

    Đản ngây thơ hỏi lại tôi:

    – Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói? Chứ không như cha tôi trước kia chỉ nín thin thít.

    Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nghe con nói thế, liền gạn hỏi thằng bé, đứa con nói:

    – Trước đây có một người đàn ông, đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả.

    Nghe lời con trẻ, tôi vừa đau lòng vừa tức giận. Vậy ra vợ tôi là người đàn bà hư hỏng, trong lúc chồng đi chiến trường thì ở nhà lăng loàn với người đàn ông khác. Thế mà, ở nơi bom rơi đạn lạc, tôi đã quên cả mình để không ngừng nhớ tới nàng, mong ngày mong đêm để được về đoàn tụ với nàng.

    Về đến nhà, tôi la um lên cho hả giận. Vợ tôi đã hết lời thanh minh, hàng xóm đã hết lời khuyên giải, nhưng mặc, tôi đuổi Vũ Nương đi. Biết tôi không tin vào sự thật, nàng đau đớn ôm con lần cuối cùng rồi ra khỏi nhà.

    Chiều muộn hôm đó, tôi nghe tin nàng đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang tự vẫn. Tuy vẫn giận nhưng tôi cũng mang lưới ra để vớt xác nàng nhưng vớt mãi suốt đêm cũng chẳng thấy đâu.

    Một đêm vắng vẻ, tôi ngồi ôm con bên ngọn đèn mới thắp, lòng buồn rầu nghĩ đến Vũ Nương. Bỗng thằng bé reo lên:

    – Cha Đản lại đến kia kìa!

    Tôi vội hỏi đâu thì nó chỉ vào cái bóng của tôi trên tấm vách. Tôi chợt hiểu ra mọi chuyện. Trời ơi! Chính tôi đã giết vợ mình. Vợ tôi đã chết oan uổng vì sự hồ đồ, đa nghi, cả ghen, ích kỉ,… của chính tôi. Tôi hối hận quá. Nhưng muộn mất rồi. Chính tôi đã làm tôi mất vợ, làm bé Đản mất mẹ. Tôi ân hận quá nhưng muộn mất rồi, muộn mất rồi…

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )