Trong cuộc đời, chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng sẽ ngưỡng một một người. Đó có thể là cha, mẹ, thầy cô hay một diễn viên, ca sĩ, danh nhân thành đạ

Question

Trong cuộc đời, chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng sẽ ngưỡng một một người. Đó có thể là cha, mẹ, thầy cô hay một diễn viên, ca sĩ, danh nhân thành đạt…
Hãy viết bài văn nêu cảm nghĩ về một người mà em ngưỡng mộ.
Giúp mik với! ko copy nha!

in progress 0
Thu Hương 3 weeks 2021-07-07T12:53:00+00:00 2 Answers 4 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-07T12:54:08+00:00

       Ai cũng có người để mình yêu thương, trân trọng. Người đó có thể là bà, là mẹ, hay là người chị,… Con, một đứa trẻ giàu tình cảm cũng vậy.  Và con yêu bố nhất bố ạ. Là con người của công việc, của xã hội, mẹ rất bận rộn và không có nhiều thời gian chăm sóc cho con. Tưởng rằng thiếu đi sự quan tâm của người mẹ, con sẽ trở thành một đứa trẻ buồn bã. Nhưng không, con đã có bố. Bố thay mẹ chăm sóc con. Đó cũng là một trong những lí do con yêu bố nhất.

        Trong mắt của con, bố là một con người vĩ đại. Con yêu bố, yêu mái tóc của bố. Mái tóc ấy đã bạc dần theo dòng thời gian. Con rất thích được nhổ tóc bạc cho bố. Mỗi lần con nhổ nhầm sợi đen, bố lại bắt con nhổ bù 5 sợi trắng, những lúc ấy hai bố con cùng cười nắc nẻ. Con yêu bờ vai của bố-là bờ vai vững chắc để con dựa vào khi buồn bã, cũng chính là bờ vai con đã dựa vào đấy mà ngủ khi còn bé. Thật hạnh phúc biết bao khi đi học về, con lại được tựa vào vai của bố. Bờ vai to lớn ấy đã xua tan mọi mệt mỏi trong suốt một ngày dài. Con yêu đôi bàn tay của bố. Con yêu chính cái đôi bàn tay chai sần mà khéo léo ấy. Đôi bàn tay ấy đã làm cho con biết bao nhiêu món ngon, đã vá cho con biết bao cái áo,… Con yêu cả giọng nói của bố. Cái chất giọng trầm trầm, ấm áp mỗi khi đánh thức con dậy vào buổi sáng. Cũng chính giọng nói ấy đã mang lại cho con biết bao nhiêu là ông Bụt, cô Tiên của tuổi thơ. Con yêu cái cách bố chỉ con làm bài, bố luôn giảng giải cẩn thận, cặn kẽ và dễ hiểu. Con yêu những món ăn mà bố nấu, tuy có lúc hơi cháy nhưng luôn luôn ngon miệng nhờ sự sáng tạo của bố. Con yêu cái cách bố phạt con mỗi khi con mắc lỗi. Chưa bao giờ bố đánh hay mắng nạt con. Khi còn bé, con còn chưa phân biệt được như thế nào là đúng, là sai thì bố chỉ con các trò chơi, kể con các câu chuyện, để rồi qua đó bố cho con biết con đã sai ở điều gì và cần sử lỗi như thế nào. Khi con lớn hơn, bố luôn tận tình chỉ cho con lỗi sai con mắc phải và cách sửa lỗi mà chưa một lần đánh mắng.

       Và cuối cùng, con yêu bố vì bố là một con người chu đáo và không bao giờ làm con phải thất vọng. Chưa bao giờ bố phải để con chờ mỗi khi tan trường. Chưa bao giờ con phải buồn bã vì bố thất hứa. Và cũng chưa bao giờ bố để con nghĩ bố là một người bố không tốt. 

       Bố của con cũng thật hiền lành. Bố còn hiền hơn mẹ nữa cơ!! Mỗi khi con bị điểm kém, mẹ hay trách phạt con. Thế nhưng bố thì không. Bố luôn là người bạn để con dốc bầu tâm sự. Bố là người thầy của con mỗi khi con gặp bài khó, là tia nắng mặt trời rực rỡ của con, là người an ủi con mỗi khi con buồn.

       Mỗi khi bố phải đi công tác, còn đều cảm thấy buồn và trống vắng đến lạ lùng. Căn nhà hàng ngày có sự bảo vệ của bố nay lại trở nên cô đơn, lạnh lẽo. Con nhớ khi còn bé, ngày nào con cũng xé lịch, đếm ngược từng ngày đợi bố về. Và cái ngày bố về nhà, người đầu tiên mà bố tìm là con. Lúc ấy, con nói với bố biết bao nhiêu là chuyện, nhưng bố luôn luôn lắng nghe con. Đó cũng là một điều mà con rất yêu quý ở bố. 

        Bố có biết không, con rất yêu bố. Có đôi lần con nghe người ta nói bố là đàn ông con trai mà việc nhà bố đều đảm đương hết. Nhưng bố cứ mặc lời người ta nói, vì bố làm vậy là vì con. Và có một bài hát đã nói: Bố! Bố là tất cả. Đúng! Bố là tất cả của con, là niềm tự hào của con. Dù có như thế nào đi chăng nữa, con sẽ cố gắng học hành thật giỏi, chăm ngoan để không phụ công ơn của bố.

               CHÚC BẠN HỌC TỐT. 

               NHỚ VOTE CHO MÌNH NHOAAA

    0
    2021-07-07T12:54:30+00:00

        Nếu có ai hỏi tôi rằng một trong những người mà tôi yêu thương nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội.    Bà tôi là người nhân hậu và hiền từ nhưng gần như suốt cuộc đời của bà chỉ là những khó khăn và bệnh tật. Tôi thương bà lắm ! Tôi thương cái mái tóc xoăn xoăn điểm bạc của bà, thương cái dáng đi chầm chậm mà khập khễnh của bà. Bảy mươi tuổi mà tôi trông bà có vẻ già hơn so với người cùng tuổi.     Tôi có được nghe bố kể rất nhiều về bà – một con người chăm chỉ và chất phác. Bà đã tần tảo nuôi hai người con trai khôn lớn trong khi ông tôi đi bộ đội. Đến khi bố tôi có con thì bà lại vất vả trông cháu nhưng bố tôi nói bà lại thấy đó chính là niềm vui của bà.Khi chưa ngã bệnh, bà tôi còn đi làm lao công cho một cơ quan nhỏ để mong sao kiếm được chút tiền giúp đỡ phần nào cho gia đình tôi khi khó khăn. Bà còn hay mua quà cho anh em tôi, những món quà dù là nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như cái đồng hồ báo thức để cho tôi đi học hay những gói kẹo, gói bánh… Từ việc ấy cũng đã đủ để tôi hiểu bà yêu thương anh em chúng tôi đến chừng nào !Tôi còn biết có lúc đi ra chợ bà nhìn thấy một người ăn xin nghèo khổ thì không bao giờ bà quay lưng lơ đi mà bà sẵn sàng rút ra một tờ tiền trong ví của mình, gấp gọn làm đôi rồi bỏ vào nón của người ăn xin đó. Tôi thật cảm phục trước tấm lòng yêu thương vô hạn và trái tim rộng mở của bà đối với bất kì ai !    Bà tôi còn là một người rất yêu thiên nhiên nữa. Trong khoảng hiên nhỏ trước nhà bà lúc nào cũng chật đầy những chậu hoa nhài toả hương thơm ngát, những cây ớt nhỏ chi chít những quả xanh, vàng … Bởi vì bà tôi từng bảo: “Thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng hơn, giúp tinh thần ta thoải mái hơn.”     Lần nào về thăm bà tôi cũng ngả đầu vào vai bà và tâm sự mọi chuyện của mình. Có lúc tôi ôm bà khóc thút thít rồi bà cũng xoa đầu tôi an ủi. Những khi ấy tôi bỗng cảm thấy bà như đang truyền một hơi ấm tinh thần cho tôi, giúp tôi có thêm nghị lực để vượt qua chuyện buồn.Nhưng rồi một tin sét đánh đã đến với gia đình chúng tôi. Trời ơi ! Bà tôi bị ung thư giai đoạn cuốI và sẽ không chữa khỏi được. Sao mà ông trờI lại bất công với bà đến thế ạ!    Mỗi lần tôi đến chơi, tôi đều thấy bà cười nhưng trong lòng tôi luôn lo lắng rằng ẩn sau nụ cười đó là nỗi đau về thể xác đang dằn vặt bà tôi. Bà vẫn lạc quan và yêu đời quá! Bà chỉ đang cố gắng tỏ ra vui vẻ cho tôi đỡ buồn. Tôi biết cơn đau đó đã hành hạ bà tôi suốt hàng tháng trời. Bà ơi! Mỗi khi nhìn thấy bà lên cơn đau quằn quại cháu chỉ còn biết chạy lại mà xoa bóp cho bà và chỉ biết oà khóc như một bé lên ba. Giá mà khi đó cháu có thể làm gì hơn những việc ấy để cho bà đỡ đau để cho bà đỡ khổ bà ạ!     Và đến ngày giáng sinh cách đây hai năm, bà tôi đã vĩnh viễn ra đi, đi về một nơi rất xa mà không bao giờ quay trở lại. Đây là lần đầu tiên cháu biết đến sự mất mát. Sự mất mát làm thành khoảng trống trong con tim cháu. Sự mất mát mới to lớn làm sao khi cháu phải cách xa một người mà cháu yêu thương nhất. Bà nội ơi! Sao bà lại bỏ cháu mà đi vậy bà ?Bây giờ, mỗi khi nhớ đến bà, cổ họng cháu lại thấy tắc nghẹn và mắt cháu lại cay xè bà ạ! Bà đã cho cháu bài học thật quí giá: Ta hãy trân trọng từng phút giây dù là nhỏ nhất khi ở cạnh người mà mình yêu thương.      Cháu muốn nói hàng ngàn lần rằng: Cháu yêu bà! Hình ảnh bà sẽ mãi mãi nằm trong tim cháu.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )