Tôi là viên đá mọn không tên Tôi tự hào sung sướng tuổi thanh niên Chiến đấu lớn dưới ngọn cờ của Đảng. Tôi yêu bản hùng ca không tắt Mà lời ca sang s

Question

Tôi là viên đá mọn không tên
Tôi tự hào sung sướng tuổi thanh niên
Chiến đấu lớn dưới ngọn cờ của Đảng.
Tôi yêu bản hùng ca không tắt
Mà lời ca sang sảng những tên người
Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi
Thân trai trẻ vì nhân dân làm giá súng.
Phan Đình Giót như một hòn núi lớn
Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai
La Văn Cầu vì rất quý những bàn tay
Đã chặt đứt cánh tay mình xông tới.
Lý Tự Trọng đầu không hề chịu cúi
Lúc ra pháp trường còn đọc truyện Nguyễn Du
Chị Sáu ơi! Bông hoa chị cài đầu
Còn thắm mãi giữa ngàn cây Côn Đảo
*** Hãy viết một BÀI VĂN để giải thích tại sao tác giả lại xem mình là “viên đá mọn không tên”.
+ Yêu cầu làm đầy đủ các ý/ không sao chép.

in progress 0
Thạch Thảo 2 months 2021-07-30T18:38:06+00:00 2 Answers 8 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-30T18:39:19+00:00

    tác giả đã tự nói mình là “viên đá mọn không tên”vậy viên đá mon không tên có nghĩa là j.đó là một viên đá nhỏ bé ,0 có uy danh j cả chỉ là một viên đá bé bình thường.ý nói ẩn dụ ở đây là tác giả muốn nói mình nhỏ bé 0 tên không tuổi.tại sao vậy?

    tác giả tự hào vui sướng vì mình đang ở độ tuổi thanh niên,một đọ tuổi thanh xuân sung sức,đầy năng lượng ,đã chiến đấu dưới ngọn cờ là đi hoạt đọng cách mạng,tuổi trẻ rất có tinh thần tràn đầy năng lượng vì vậy đi tham gia hoạt động cách mạng cx là điều thể hiện bản lĩnh giám xông pha của mình.tác giả yêu đất nước việt nam yêu bài hát anh hùng 0 bao h tắt đúng vậy nó như một ngọn lửa thiêng thôi thúc tác giả những lời ca đó đã liệt kê ra hàng loạt các anh hùng nhỏ tuổi và những thanh niên xung phong như Bế VĂN ĐÀN,PHAN ĐÌNH GIÓT,LA VĂN CẦU,LÝ TỰ TRỌNG,CHỊ VÕ THỊ SÁU.họ là những người anh hùng xông pha mặt trận hi sinh bản thân vì tổ quốc.như BẾ VĂN DDANFmowis 20 tuổi đã hi sinh thân mình làm giá súng trong khi anh đang có tuổi tre phơi phới.PHAN ĐÌNH GIÓT lấp lỗ châu mai hi sinh ,lấy bản thân là bia chắn bom đc so sánh như một ngọn núi lớn với ngực đày lòng yêu nước và tự hào dân tộc ,khát vọng giành chiến thắng.LA VĂN CẦU đã hi sinh cánh tay mình để tiến lên đánh giặc.LÝ TỰ TRỌNG đúng như cái tên anh hiên ngang chính trực 0 chịu đầu hàng lúc ra pháp trường còn đc truyeenjnguyeenx du thể hiện niềm yeu thương văn hoá dân tộc và thể hiện mình 0 bao h bị khuất phục dù đối mặt với cái chết ngay trc mắt.chị VÕ THỊ SÁu người con gái can đảm ,chị đã hi sinh tuổi xuân dù mới 16 còn rất trẻ chị yêu đất nước cj không chịu khuất phục dù chêts nhưng vân hô HỒ CHÍ MINH MUÔN NAWMcj còn quát”ta chỉ biết đứng 0 biết quỳ”

    từ đó cho thấy ý nói của tác giả chỉ là viên đá mọn không tên,vì đứng trước những người anh hùng này tác giả cảm  thấy mình là một con người nhỏ bé cảm thấy mình vô cùng khâm phục những vị anh hùng kia,họ là những con người tre tuổi lại giám hi sinh thứ mình yêu quý hi sinh quên mình .Họ là những người anh hùng bất khuất  ,kiên cường gan dạ .hiên ngang.nhờ có họ mới có hoà bình ngày nay.cảm ơn

    0
    2021-07-30T18:39:30+00:00

    @Huyền Thanhền kiệt sức xin tặng bạn:<

    Tác giả đã xem mình là:”viên đá mọn không tên”,điều gì đã khiến tác giả lấy ý tưởng tự một hòn đá mọn nhỏ bé và không tên ấy đã khiến tác giả ví bản thân mình như thế.Chắc chắn rằng tác giả đang có ẩn dụ thể hiện qua bài thơ:

    Tôi là viên đá mọn không tên

    Tôi tự hào sung sướng tuổi thanh niên 

    Chiến đấu lớn dưới ngọn cờ của Đảng.

    Tôi yêu bản hùng ca không tắt

    Mà lời ca sang sảng những tên người

    Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi

    Thân trai trẻ vì nhân dân làm giá súng.

    Phan Đình Giót như một hòn núi lớn

    Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai

    La Văn Cầu vì rất quý những bàn tay

    Đã chặt đứt cánh tay mình xông tới.

    Lý Tự Trọng đầu không hề chịu cúi

    Lúc ra pháp trường còn đọc truyện Nguyễn Du

    Chị Sáu ơi! Bông hoa chị cài đầu

    Còn thắm mãi giữa ngàn cây Côn Đảo

    Qua 3 câu thơ đầu,ta có thể thấy được rằng tác giả đang có một cảm xúc là tự hào với những người thanh niên,những người đã có công rất nhiều cho đất nước.Và còn tự hào hơn khi họ đang cố gắng chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc dưới lá cờ của Tổ Quốc.Điều đó,cho ta thấy tác giả đã cảm nhận được sự sâu sắc vai trò và những đóng góp to lớn của các thế hệ cha anh đi trước đối với công cuộc đấu tranh bảo vệ nền độc lập dân tộc.

    Đến 4 khổ thơ tiếp theo:

    Tôi yêu bản hùng ca không tắt

    Mà lời ca sang sảng những tên người

    Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi

    Thân trai trẻ vì nhân dân làm giá súng.

    Tác giả đã cảm nhận được những bài hát hùng ca.Trong bài ca đấy,đã kể công những  vị anh hùng đã hy sinh và chiến đấu vì Tổ quốc.Qua những lời hát của bản hùng ca tác giả dần dần cảm nhận được và bắt đầu yêu những bản hùng ca ấy và đọng lại sâu trong kí ức của tác giả mãi không bao giờ phai.Khi đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người là tuổi đôi mươi thì người ta lại thường nghĩ đến  những thứ có thể giúp ích cho cá nhân của bản thân.Nhưng đối với Bế Văn Đàn thì lại khác,cũng vào độ tuổi đôi mươi ấy thì Bế Văn Đàn hiến trọn cả tuổi đời của mình vì nhân dân,vì đất nước để làm giá súng.

    Phan Đình Giót như một hòn núi lớn

    Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai

    La Văn Cầu vì rất quý những bàn tay

    Đã chặt đứt cánh tay mình xông tới.

    Qua những câu thơ,tác giả đã thấy được những công lao to lớn của hai vị anh hùng đó là Phan Đình Giót và La Văn Cầu.Chính vì thế mà tác giả đã ví Phan Đình Giót như một hòn núi lớn vì ông đã dùng thân xác to lớn này để đè bẹp các lỗ châu mai lại,để cho đồng đội các chiến sĩ của ông vượt qua được dù thân xác của ông có bị nổ tung nhưng hành động đó đã làm lay động đến trái tim của tác giả.Còn về La Văn cầu tác giả cũng đã thấy được tấm lòng gan dạ,dũng cảm của ông qua hình của ông trong chiến trường.Mặc dù đã nhiều lần bị thương mà phải băng bó vết thương ở cánh tay nhưng khi thấy đồng đội gặp nguy hiểm,ông đã anh dũng,kiên cường chặt đứt cánh tay ấy và lao mình ra trận bom đạn để giải cứu cho đồng đội của mình.Không phải ai cũng có  thể làm được điều như vậy vì ở trong chiến trường ranh giới giữa sống và chết chỉ rất mong manh.Chỉ một chút bất cẩn thôi là chúng ta có thể bị thương hoặc thậm chí là tử vong.

    Lý Tự Trọng đầu không hề chịu cúi

    Lúc ra pháp trường còn đọc truyện Nguyễn Du

    Chị Sáu ơi! Bông hoa chị cài đầu

    Còn thắm mãi giữa ngàn cây Côn Đảo

    Có lẽ,khi bị bắt/tra tấn thì người ta có thể giữ bí mật ấy trong một hai ngày.Nhưng sau đó,liền không chịu được sự tra tấn của giặc và sẽ khai ra tất cả.Nhưng với Lý Tự Trọng thì lại khác ông không hề chịu cúi đầu hay khuất phục trước sự tra tấn tàn bạo của bọn giặc mà vẫn kiên quyết trung thành với Đảng.Biểu hiện rõ nhất của ông là khoảnh khắc lúc ông bị đưa ra pháp trường,nếu một số người học sợ thì học sẽ vội xin đầu hàng và khai tất cả những gì họ đã biết.Nhưng ông lại thản nhiên và còn đọc truyện do Nguyễn Du sáng tác.Điều đó,có thể thấy rằng,Lý Tự Trọng là một người gan dạ,dũng cảm,khuất phục hay đầu hàng trước quân địch.Có vẻ như chúng ta đã từng nghe nói tới,những tấm gương gan dạ không khuất phục trước kẻ thù nhưng chủ yếu đều là người con trai,ít ai có thể nghĩ rằng con gái có thể làm được điều ấy.Và người đó không ai khác chính là chị Võ Thị Sáu,chị đã tham gia vào Đảng khi còn rất trẻ và thực hiện một nhiệm vụ khá là quan trọng đó là thăm dò các hố bom,lắp bom,đào hồ chôn bom.Khi đó,chị chỉ có 11 tuổi.Khi bị,thực dân Pháp bắt được chúng dùng những thủ đoạn tra tấn dã man độc ác đối với chị với hy vọng chị sẽ tiết lộ cho chúng biết nơi mà Đảng ta đang hoạt động,nhưng trái với sự mong đợi của chúng thì chị lại không nói ra bất cứ thông tin gì cả.Trong suốt quá trình bị bắt giam,ở nhiều nhà từ khác nhau.Thì chị vẫn tiếp tục làm công việc đó chính là đưa tin cho Đảng ta biết.Ngày mà chị bị đưa ra Côn Đảo cũng chính là ngày mà chị bị xử tử.Ở nơi đó một cô gái,xinh đẹp với 1 bông hoa cài trên đầu và ở độ tuổi 16 thì ít ai có thể làm được như chị.và hình ảnh của chị ngày hôm đó đã khắc ghi mãi trong lòng người dân tộc Việt Nam và người con của đất Việt.

    Qua đó,ta cảm nhận được nguyên nhân vì sao tác giả lại xem mình là “viên đá mọn không tên”.Đó chính là do nhắc đến những tấm gương anh dũng tác giả cảm thấy mình nhỏ bé, thậm chí vô danh, vô nghĩa khi chưa có những đóng góp, cống hiến xứng đáng cho dân tộc.Và 
    việc xem mình là “viên đá mọn không tên” thể hiện thái độ khiêm tốn, chân thành và bộc lộ khao khát được thể hiện phần trách nhiệm của cá nhân với đất nước.

    #Học tốt

    P/s:@@ làm vậy thôi ạ,Mong bạn cho xin hay nhất+5*+cảm ơn với được không ạ:<.Xin á.Không thì xin hay nhất +cảm ơn thôi cũng được ah:(.Đúng là bài nâng cao,liên quan đến lớp 10 của mình luôn á@@

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )