Tả một người em mới gặp nhưng để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất Lưu ý: Bài văn phải trên 20 dòng dưới 35 dòng Cấp chép mạng Hay cho 5*

Question

Tả một người em mới gặp nhưng để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất
Lưu ý: Bài văn phải trên 20 dòng dưới 35 dòng
Cấp chép mạng
Hay cho 5*

in progress 0
Thu Thủy 6 months 2021-07-26T08:46:33+00:00 2 Answers 6 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-26T08:47:56+00:00

    Opin Henpickque

     Gần nhà em có một cửa hàng bách hóa. Vì gần nhà nên mỗi khi cần mua thứ gì, em hay đến đó. Ở đó, không những có bán rất nhiều thứ mà còn có một bà bán hàng hiền hậu. Mấy hôm nay bà đi vắng, nên con gái bà thay mẹ trông coi cửa hàng.

     Dù chưa gặp chị lần nào nhưng em đã ấn tượng ngay với gương mặt xinh đẹp của chị. Gương mặt hình chị trái xoan. Nước da trắng trẻo, mỗi khi chị cười, hai má lúm đồng tiền trông rất dễ thương. Chiếc mũi cao dọc dừa càng làm chị thêm nét đẹp của phương Tây. Đôi mắt chị to tròn, đen láy như hai hòn ngọc, đôi mắt ấy luôn nhìn khách hàng bằng ánh mắt lịch sự, tế nhị. Đôi môi mỏng, và đỏ hồng. Mỗi khi chị cười, đôi môi hé lên khe khẽ để lộ hàm răng trắng tinh sạch sẽ. Trên mái tóc dài đến ngang hông màu đen tuyền một vẻ huyền bí mà kiêu sa, chị cài một chiếc băng đô màu xanh lá mạ, điểm tô bằng vài chấm vàng nhẹ, trông gọn gàng mà mang vẻ thướt tha.

     Chị có thân hình thon gọn. Đôi chân dài trắng trẻo, chắc là đôi chân ấy đã khiến bao anh chàng say mê. Chị mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phần dưới cổ áo được buộc một chiếc nơ xanh đen. Chiếc váy ngắn màu sắc giống như màu của chiếc nơ làm chị giống như một cô học sinh bên Nhật vậy.

     Tuy gọi là cửa hàng bách hóa, nhưng ở đó bán rất nhiều loại đồ dùng, từ vở, viết, bảng, đến bột ngọt, nước mắm, đồ chơi,… cho nên khách hàng rất đông. Họ xếp hàng dài chờ đến lượt mình. Có những người hấp tấp, chồm cả người lên, tranh nhau mua hàng:

    -Bán tôi bịch bột ngọt cô ơi!

    -Lấy cho tôi chai xà bông đi cô!

    -Cô lấy cho tôi một lốc sữa với!

    -Bán tôi hai viên pin đồng hồ!

    Khách hàng đông, chị bận rộn hết sức mà vẫn không tỏ vẻ bực bội. Nhìn cảnh đó, em chỉ muốn lao vào giúp chị một tay. Chị thật nhanh nhẹn, tay lấy hàng cho người này, rồi lại nhanh chạy sang lấy hàng cho người kia, lại còn tế nhị, lễ phép:

    -Thưa bác, bác đợi cháu một chút ạ!

    Mãi lo ngắm chị mà em không để ý, sau một lúc, cũng đã tới lượt em. Thấy em, chị hỏi:

    -Em mua gì?

    Em ngẩng lên, nói:

    -Dạ, chị… chị bán em 1 dây dầu gội ạ!

    Chị gật đầu:

    -Đợi chị một chút.

    Nói rồi chị nhoài người, với lấy dây dầu gội đang ở trên cao, rồi đưa cho em:

    -Của em nhé, cảm ơn em nha!

    Khẽ “Dạ” một tiếng, em đưa tiền cho chị rồi về nhà.

     Tuy chỉ mới gặp lần đầu mà chị đã để lại cho em bao nhiêu ấn tượng. Vừa là một người con gái xin đẹp, lại lịch sự, niềm nở. Thảo nào cửa hàng ấy lúc nào cũng đông khách là phải!

    #Nocopy

    CHÚC BẠN HỌC TỐT!!!

    0
    2021-07-26T08:48:18+00:00

    Nắng chiều rải nhẹ trên con đường về nhà. Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em. Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ.

    Bỗng có người gọi tên chú. Thì ra, chú tên là Hiệp. Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo công nhân màu cam rất vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. Khuôn mặt chú vuông vắn. Tóc chú màu đen. Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền từ.

    Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi. Em tiến bước đến gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú xoa đầu em: “Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm công việc như chú không?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ!”

    Mồ hôi trên lưng áo chú đã thấm ra ngoài nhưng chú vẫn hăng say làm việc. Tay chú nhanh thoăn thoắt. Mặc dù em không hiểu rõ công việc mà chú đang làm nhưng với thái độ làm việc như thế, em biết chú là một người rất yêu nghề. Nếu không có những thợ điện như chú sửa chữa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp khó khăn. Em đang đứng thì chú quay xuống nói: ” Thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”

    Em giật mình, chú nhắc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú ở đây vậy. Tuy bóng dáng chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện thân thiện và biết quan tâm tới người khác.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )