lập dàn ý cảm nhận bài Cùng anh tiến quân trên đường dài MỌI NGƯỜI GIÚP EM VS EM CẦN GẤP

Question

lập dàn ý cảm nhận bài Cùng anh tiến quân trên đường dài
MỌI NGƯỜI GIÚP EM VS EM CẦN GẤP

in progress 0
Kim Cúc 4 months 2021-05-13T00:06:17+00:00 2 Answers 2 views 0

Answers ( )

    0
    2021-05-13T00:07:17+00:00

    a) Mở bài:

    – Ta có thể bắt gặp hình ảnh tình quân dân trong thời đại bây giờ là điều dĩ nhiên có thể vì sống trong môi trường hòa bình chúng ta có nhiều điều kiện để giao lưu, gặp gỡ nhau.

    – Nhưng trong thời chiến hình ảnh đó ta khó bắt gặp vì chiến trường ác liệt không cho phép những chiến sĩ bỏ cuộc chiến để về cùng gia đình, cùng hậu phương của mình hay đi tìm bạn đời.

    – Ta có thể hoài niệm lại hình ảnh xưa cũ một thời khói lửa đó qua khổ thơ thứ hai của bài thơ tây tiến của quang dũng:

    “doanh trại bừng lên hội đuốc hoa..
    …trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

    b) Thân bài:

     Giới thiệu khái quát đôi nét về tác giả, tác phẩm:

    + Quang Dũng (1921-1988 ) là nghệ sĩ đa tài, có hồn thơ phóng khoáng, hồn hậu, lãng mạn và tài hoa, đặc biệt khi ông viết về những người lính Tây Tiến và xứ Đoài quê mình.

    + Trong miền kí ức của ông không chỉ có những ngày tháng gian khổ với đèo cao, mưa rừng, thú dữ, sương phủ mà còn có cả ánh sáng hội hè của những đêm liên hoan tưng bừng và những buổi chiều êm ả, mông lung.

    + Bài thơ Tây Tiến được in trong tập thơ “ Mây đầu ô” (xuất bản năm 1986 ) nhưng trước đó đã được bao thế hệ người yêu thơ truyền tay tìm đọc. Tác giả sáng tác bài thơ này từ năm 1948 tại làng Phù Lưu Chanh khi ông đã rời khỏi đoàn quân Tây Tiến chuyển sang hoạt động tại một đơn vị khác.

    + Bài thơ được sáng tác dựa trên nỗi nhớ, hồi ức, kỉ niệm của Quang Dũng về đơn vị cũ. Thế nên toàn bài thơ là một nỗi nhớ cồn cào, tha thiết.

    – Thiên nhiên và con người miền Tây là một thế giới hoàn toàn khác với đoạn thơ đầu. Đó là một cảnh sắc mềm mại, uyển chuyển, tinh tế, đầy chất thơ, chất nhạc và hào hoa lãng mạn của nhà thơ Quang Dũng:

    Doanh trại bừng lên hội đuôc hoa..

    Nhạc về viên chăn xây hồn thơ

    + Đó là một hình ảnh quá đỗi đẹp giữa thiên nhiên con người tây bắc, đó là hình ảnh giao lưu giữa các chiến sĩ hành quân và các cô gái thái e ấp, dịu dàng và không kém phần rực rỡ

    + Họ cùng giao lưu, chuyện trò, cùng nhảy múa cho ta thấy được tình cảm quân nhân đối với những người dân và ngược lại

    + Đó là một đêm nhạc vui vẻ của những người chiến sĩ, bỏ lại đằng sau sự ác liệt của chiến tranh

    + Họ đã cùng hòa quyện vào nhau tạo nên một tình đoàn kết giữa tiền tuyến và hậu phương

    + Quang Dũng đã vẽ lên những nét vẽ khỏe khoắn và đầy mê say dẫn người đọc vào một đêm liên hoan văn nghệ đầy hấp dẫn.

    + chúng ta có thể thấy được các cô gái nơi đây có một sự chuẩn bị kĩ lưỡng khi đứng trước những chiến sĩ, đó không chỉ nói lên sự ngưỡng mộ đối với các chiến sĩ mà còn thể hiện sự quan tâm tình cảm của các cô gái dành cho các chiến sĩ, nó được nhìn rõ qua câu thơ:

    Kìa em xiêm áo tự bao giờ

    Khèn lên man điệu nàng e ấp

    – Sẽ rất thiếu sót nếu như chúng ta dừng lại ở đây. Bởi lẽ bốn câu sau của đoạn thơ mới thực sự thi vị. Cả bốn câu là cảnh sắc Tây Bắc gợi cảm giác mênh mang, huyền ảo:

    “Người đi Mộc Châu chiều sương ấy..

    ..Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

    + Một không gian bảng lảng khói sương như trong cõi mộng cứ thế hiện ra. Cái thực của khí trời Tây Bắc, cái mộng của không khí bảng lảng sương khói hiện lên như một miền cổ tích.

    + Không gian dòng sông buổi chiều giăng mắc một màu sương, sông nước bến bờ hoang dại như một bờ tiền sử.

    “Có nhớ dáng người trên độc mộc “

    Câu thơ không tả mà gợi, gợi cái dáng mềm mại uyển chuyển của cô gái trên chiếc thuyền độc mộc. Cảnh rất thơ và người cũng rất tình.

    + Qua những nét vẽ hư ảo trên, ta như thấy trước mắt mình một bức tranh sơn thuỷ hữu tình mang dấu ấn của một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, lãng mạn, tài hoa vô cùng yêu mến, gắn bó với mảnh đất miền tây-tâm hồn Quang Dũng.

    – Trong hai đoạn thơ sau, nhà thơ không miêu tả cảnh thiên nhiên nữa mà tập trung vào khắc hoạ chân dung người lính tây tiến và nỗi nhớ miền tây bằng những nét vẽ khoẻ khoắn, mạnh bạo, gân guốc đạm chất bi tráng.

    >> Xem thêm:  Bài thơ về tiểu đội xe không kính

    c) Kết bài:

    Khổ thơ thứ hai là bức tranh diễm lệ có sức hòa hợp diệu kì giữa thiên nhiên và con người.

    Nhớ cho minh 5 sao + cảm ơn+ câu trả lời hay nhất nhé.

              -Chúc bạn học tốt

    0
    2021-05-13T00:08:12+00:00

    DÀN Ý

    A, MB

    – giới thiệu nhà thơ Quang Dũng: Nhà thơ Quang Dũng từng là một chiến sĩ của binh đoàn Tây Tiến (một đơn vị được thành lập năm 1947, hoạt động chủ yếu ở vùng rừng thiêng nước độc của Tây Bắc). Lực lượng trong binh đoàn Tây Tiến phần đông là thanh niên Hà Nội, có nhiều trí thức như Quang Dũng.

    – Bài thơ đã tái hiện lại được hoàn cảnh sống và chiến đấu của những người lính Tây Tiến. Họ cùng nhau sống và chiến đấu trong một điều kiện vô cùng thiếu thốn và gian khổ, bệnh sốt rét hoành hành dữ dội. Tuy nhiên, chiến sĩ Tây Tiến vẫn rất can trường, vẫn phơi phới tinh thần lãng mạn anh hùng. Khi chuyển sang đơn vị khác công tác, nhớ về đơn vị cũ cùng những đồng đội đã từng cùng chiến đấu, nhà thơ đã xúc động mà viết lên “Nhớ Tây Tiến”, sau nhà thơ đổi thành “Tây Tiến”

    – Trong bài thơ “Tây Tiến”, nhà thơ Quang Dũng đã nhiều lần gợi ra hình ảnh hy sinh của những người lính trong binh đoàn Tây Tiến năm xưa. Theo em, đó đều là những người lính biểu tượng cho tinh thần anh dũng bất diệt của dân tộc.

    B, TB

    1, Hình ảnh thứ nhất nói về sự hy sinh:

    – Câu thơ “Anh bạn dãi dầu không bước nữa/Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

    – Trên quãng đường hành quân của những người lính Tây Tiến, có những người lính đã hy sinh mãi mãi chẳng thể tỉnh lại.

    – Biện pháp nói giảm nói tránh: không bước nữa.

    – Nhà thơ đã sử dụng hình ảnh “gục lên súng mũ bỏ quên đời” cho thấy một sự ra đi có phần nhẹ nhàng, thanh thản, và bất khuất của những người lính Tây Tiến. Họ ra đi nhưng chỉ giống như một cuộc nghỉ ngơi mà thôi. “Bỏ quên đời” là thái độ sống dũng cản, kiên cường, bất khuất của những người lính 

    2, Hình ảnh thứ hai nói về sự hy sinh.

    – Những câu thơ “Rải rác biên cương mồ viễn xứ / Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh / Áo bào thay chiếu anh về đất / Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

    – Từ láy gợi hình “rải rác” được sử dụng vô cùng tài tình cho thấy những sự ra đi, hy sinh của những người lính Tây Tiến trên đường hành quân là không thể tránh khỏi. Thậm chí, có những người lính còn phải bỏ mang ở nơi đất khách quê người “mồ viễn xứ”.

    – Tuy nhiên, ta vẫn thấy được một tinh thần bất khuất của thế hệ người lính đó là “chẳng tiếc đời xnah”. Họ ra đi chẳng hề thấy than tiếc cho tuổi trẻ, tuổi thanh xuân của mình. Họ sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập của tổ quốc, của non sông. Đối với họ, được sống và cống hiến cho dân tộc có lẽ là điều tuyệt vời nhất.

    – Hình ảnh nói giảm nói tránh “Áo bào thay chiếu anh về đất” cho thấy một cái chết nhẹ nhàng, trang trọng và là cái chết trang nghiêm của những người anh hùng đã hy sinh vì đất mẹ. Hình ảnh gợi sự buồn thương nhưng cũng chứa đựng sự kiêu hãnh của những người từng là thành viên của binh đoàn Tây Tiến.

    – Hình ảnh nhân hóa độc đáo “Sông Mã gầm lên khúc độc hành” cho thấy thiên nhiên dường như cũng đau lòng trước sự ra đi của những người lính Tây Tiến. 

    C, KB

    Tóm lại, những hình ảnh hy sinh trong bài thơ Tây Tiến đều gợi ra được sự hy sinh mất mát nhưng có phần trang nghiêm và kiêu hãnh của những người lính Tây Tiến.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )