làm giúp mình một bài tự sự về tôi thấy mình đã khôn lớn(nhớ kể kỉ niệm là chính)

Question

làm giúp mình một bài tự sự về tôi thấy mình đã khôn lớn(nhớ kể kỉ niệm là chính)

in progress 0
Kim Chi 6 days 2021-07-22T23:55:51+00:00 1 Answers 2 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-22T23:57:25+00:00

    Vốn từ chưa đc giàu mong bn thông cảm!!!

    Bài làm

      Ai trong chúng ta rồi cũng đến ngày khôn lớn? Bạn định nghĩa như thế nào về sự khôn lớn? Bạn thấy mình khôn lớn khi nào? Khi biết giúp đỡ bố mẹ, khi tự mình làm một việc nào đó hay khi thấy mình đã cao hơn nửa cái đầu? Riêng tôi, tôi thấy mình đã khôn lớn theo từng ngày, từng ngày trôi qua. Đặc biệt là khi tôi đã có thể chăm sóc lại cho mẹ.

    Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được chở che và chăm sóc trong vòng tay yêu thương của bố mẹ. Từ bữa ăn đến giấc ngủ, từ những điều nhỏ bé đến những việc to lớn, bố mẹ luôn là người sẵn sàng đứng ra lo lắng, giải quyết. Trong tình yêu thương thiêng liêng ấy, tôi trưởng thành từng ngày. Thời gian qua đi, cuối cùng cũng có ngày tôi có thể chăm sóc lại cho mẹ.

    Nửa đêm, tôi thấy dường như nhiệt độ tăng cao hơn, người tôi dường như nóng hầm hập. Tôi khó chịu cựa quậy mình mới nhận ra hai tay mẹ đang ôm tôi nóng hổi. Tôi lay nhẹ cũng không thấy mẹ tỉnh giấc. Bình thường, tôi chỉ cần cựa mình chút thôi mẹ đã thức rồi. Lo lắng, tôi đưa tay thử sờ lên trán mẹ thì thấy nóng như lửa đốt, tôi hốt hoảng nhận ra mẹ đã bị sốt cao rồi. Lúc chiều mẹ đi mưa về, chắc là đã bị ướt mưa nên nửa đêm mới sốt cao như thế này. Bố đi làm ở xa, bình thường chỉ có hai mẹ con ở nhà.

    Tôi nhớ lại những lần mình bị ốm, mẹ ngồi cả đêm để đổi khăn mát đắp lên trán hạ sốt cho tôi, nhanh chóng bật dậy khỏi giường, tôi lật đật đi vào phòng tắm, lấy hai chiếc khăn sạch và chậu nước mát, bắc ghế ngồi cạnh giường, vụng về vắt khăn rồi đắp lên trán mẹ. Đổi khăn qua qua lại lại, vừa đổi tôi vừa sờ thử xem nhiệt độ có giảm không. Mãi đến khi thay tới chậu nước thứ năm, vầng trán nóng rực của mẹ mới dần hạ nhiệt xuống. Khuôn mặt trái xoan cũng bớt đỏ ửng hơn, hai hàng lông mày chau lại khi trước đã giãn ra nhiều. Tuy nhiên tôi gọi mãi mẹ cũng không tỉnh, tôi đoán rằng mẹ rất mệt mỏi, lúc bị sốt cao tôi cũng như thế, mê man không biết gì.

    Loay hoay với hai chiếc khăn mặt suốt mấy tiếng đồng hồ, khi tôi sắp ngủ gật như gà con mổ thóc thì nghe thấy tiếng gà gáy sáng từ những nhà bên cạnh. Mỗi lần tôi ốm mẹ đều nấu cháo hành để dễ tiêu, tôi quyết định chạy xuống nhà bếp, học theo hướng dẫn trên nồi cơm điện có chức năng nấu cháo, vo sạch gạo và đổ nước, lấy hành lá trong tủ lạnh, nhớ lại lần trước làm cỗ bà dạy, thái thành khúc nhỏ và rửa sạch sẽ, bỏ muối vào nấu chung với gạo. Trên nồi đã có chức năng nấu cháo, tôi chỉ cần ấn nút đó là được. Cháo chín rồi mà mẹ vẫn còn ngủ. Tôi nếm thử, cho muối vào vừa ăn rồi múc ra bát to để cho cháo nguội bớt. Thấy trời đã sáng tỏ, tôi mới mở cửa, chạy ra hàng thuốc tân dược gần nhà để mua thuốc cho mẹ. Cô bán thuốc thấy vậy cứ khen ngợi:

    – Dạo này cháu lớn rồi nhé, biết đi mua thuốc cho mẹ rồi, con gái cô bao giờ mới được như vậy đây?

    Được khen, ai cũng thấy vui, tôi cũng vậy, nhưng nghĩ đến mẹ vẫn đang bị ốm, tôi lễ phép cảm ơn rồi chạy về ngay. Về đến nhà thì thấy mẹ đã ngồi ngoài phòng khách, mẹ đang bưng bát cháo tôi để trong lồng bàn. Tôi vội vàng chạy vào ngay:

    – Mẹ ơi, mẹ thấy đỡ khó chịu hơn chưa ạ? Mẹ có rát họng không? Con mua thuốc cho mẹ rồi này. Nửa đêm mẹ bị sốt cao, con lo lắm.

    Mẹ xoa đầu tôi, nhìn túi thuốc tôi còn cầm trong tay, mỉm cười:

    – Mẹ đỡ nhiều rồi, con gái mẹ giỏi quá, biết chăm sóc mẹ chu đáo thế này rồi. Mẹ phải gọi điện cho bố, kể với bố mới được.

    Nhìn khuôn mặt rạng rỡ và nụ cười hạnh phúc của mẹ, tôi thấy lòng mình cũng trào dâng cảm giác hạnh phúc, sung sướng. Chính lúc ấy tôi đã cảm nhận được, bản thân đã khôn lớn. Không còn phụ thuộc vào mẹ mãi, tôi đã biết chăm sóc cho mẹ khi mẹ ngã bệnh, bố vắng nhà. Tôi đã nấu được nồi cháo ngon cho mẹ, làm mẹ mỉm cười hạnh phúc như nắng xuân ấm áp. Có lẽ tôi đã khôn lớn thật rồi.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )