khi nghĩ về thầy cô em liên tưởng đến hình ảnh nào , hãy viết bài văn ngắn khoảng 500 chữ về hình ảnh ấy và lí giải vì sao em liên tưởng như vậy

Question

khi nghĩ về thầy cô em liên tưởng đến hình ảnh nào , hãy viết bài văn ngắn khoảng 500 chữ về hình ảnh ấy và lí giải vì sao em liên tưởng như vậy

in progress 0
Sapo 3 months 2021-07-22T00:49:33+00:00 2 Answers 1 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-22T00:50:59+00:00

    Nhắc tới thầy cô, nhắc tới những người giáo viên, người gắn bó cả cuộc đời mình với sự nghiệp trồng người, chắc hẳn mỗi chúng ta đều nghĩ đến hình nahr những người lái đò cần mẫn mà thầm lặng.

    Mỗi người thầy cô đều dốc lòng với học sinh, đều tận tâm, nhiệt tình chỉ bảo, bao thế hệ học sinh thì người thầy vẫn luôn vậy. Đó là người mang trong mình một sứ mệnh cao cả, sứ mệnh mang tên “sự nghiệp trồng người”. Đó là ““Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong những nghề sáng tạo vì nó đã sáng tạo ra những con người sáng tạo”. Tuy không có công sinh thành, những ắt hản vì một lí do nào đó, mà mỗi học sinh đều coi thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai. Nếu cha mẹ cho ta cuộc sống đủ đầy, cho ta bài học vào đời, thì ngừi cha, người mẹ thứ 2 ấy, bằng tình thương, sự tận tụy để chèo lái con thuyền cho ta cập bến bờ tri thức để có thể bay cao, bay xa, thực hiện hóa những ước mơ và trở thành những con người có ích trong xã hội. Bể học là mênh mông, con đò tri thức nơi bến sông chở đầy những ước nguyện, những khát khao. Chuyến đò tuy nhỏ, lặng lẽ nhưng lại là những ghép nối quan trọng để đưa ta đến bờ bến mới. Người chèo đò thầm lặng ấy, ngày ngày miệt mài bên trang giáo án, cặm cụi bên trang bài giảng, lấy con chữ làm sức mạnh để không ngừng dẫn dắt biết bao thế hệ qua sông. Dòng sông tri thức dài rộng là thế, con người không biết bắt đầu từ đâu để đi sang. May mắn thay, lại bắt gặp con đò của người thầy neo đậu nơi bến sông. Trong suốt hành trình “vượt sông” tri thức ấy, vẫn là người lái đò-thầy cô ân cần chỉ bảo, dạy dỗ. 

    Với hình ảnh và ý nghĩa như vậy, ta càng thêm yêu quý, trân trọng người thầy của mình biết bao. Dẫu dòng thời gian vô tình chảy qua, hình ảnh người thầy với con đò sẽ mãi là biểu tượng đẹp nhất: 

    Bao lữ khách đi về trên bến vắng

    Người sang sông ai nhớ bến sông đời

    Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ

    Vẫn âm thầm như bụi phấn rơi rơi…”

    0
    2021-07-22T00:51:32+00:00

    Bài Làm

    Một đời người – một dòng sông…
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    “Muốn qua sông phải lụy đò”
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa … 

    Từ ngàn đời nay, truyền thống tôn sư trọng đạo đã trở thành một trong những nét đẹp quý báu của dân tộc. Nó nhắc nhở hàng triệu triệu thế hệ học sinh hãy khắc ghi tấm lòng cần mẫn và sự hi sinh của người người lái đò. Họ từng ngày, từng giờ miệt mài bên trang giáo án, thầm lặng cống hiến cho một phần thanh xuân của chúng ta, góp phần đưa chúng ta cập bến tương lai.

    Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy.Khi nghĩ về người thầy, hình ảnh đầu tiên mà em nghĩ đến đó là con đò. Cuộc đời thầy đưa biết bao thế hệ trẻ qua dòng sông tri thức. Dòng sông vẫn cứ trôi đến khi tóc thầy bạc trắng,chúng em đã khôn lớn rồi,chính thanh xuân của thầy đã nuôi dưỡng thanh xân nhỏ bé của em và giúp nó trở nên gấp bội phần. 

    Thầy là người đưa đón cần mẫn, chúng ta là những khách đi đò, nhưng mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng rơi, nhớ những nụ cười hay những giọt nước mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ bé này . Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ? Bao nhiêu ước mơ đã trở thành hiện thực? Tất cả là nhờ bàn tay của thầy. Thầy đã dạy cho em biết bao điều, dạy cho chúng em cách làm người, đã truyền đạt tri thức cho chúng em, đã chuẩn bị hành trang cho chúng em bước vào đời. Thầy tốt bụng là thế, hiền lành là thế nhưng thầy đã phải khổ tâm vì chúng em nhiều. Đã có lúc chúng em nghịch phá lung tung, không nghe giảng bài, chúng em cũng hay cười đùa nói chuyện riêng trong giờ học nhưng biết làm sao được khi “ Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” Những lúc như thế thầy hay nghiêm khắc dạy dỗ chúng em nhưng cũng có lúc thầy ôn tồn như người cha dạy dỗ đứa con thơ bé bỏng. Chúng em biết rằng có nhiều lúc thầy đã thức trắng đêm không ngủ, thầy đã suy nghỉ nhiều cho bài giảng ngày mai đạt kết quả tốt và cũng suy nghĩ rằng làm sao cho lũ học trò chúng em trưởng thành hơn.

     Thầy luôn đồng hành cùng chúng em trong cuộc sống. Cả khi vui cũng như lúc buồn, ngay cả khi chúng em gặp khó khăn vấp ngã, thầy luôn là động lực, là người nâng đỡ và dìu dắt chúng em tiếp trên con đường học vấn. Con đường này xa lắm, trắc trở lắm, nó không phải là tấm lụa và cũng không được trải hoa hồng, nó đầy chông gai, thử thách nhưng đã có thầy ở bên, luôn bên cạnh giúp đỡ cho em. Chúng em luôn nhớ những câu nói, thầy dạy cho chúng em rằng “thất bại là mẹ thành công”. Mỗi lần chúng em vấp ngã, chúng em lại rút ra được những bài học quý báu cho bản thân. Chắc chắn rằng sau này, trên đường đời. chúng em sẽ còn vấp ngã nhiều hơn thế nữa nhưng em sẽ biết tự mình đứng lên, tự khắc phục nó.

    Thầy đến với chúng em không chỉ bởi truyền đạt tri thức nhưng thầy đem đến cả tấm lòng của mình, tận tụy, hết lòng vì chúng em. Thầy ơi – người đưa đò vĩ đại, thầy đã đến với chúng em, đã hy sinh thầm lặng cho chúng em, thầy chở nặng tình yêu đưa chúng em tới bờ. Thầy hi sinh cho chúng em nhiều quá, tất cả chỉ vì muốn chúng em nên người. Có nhiều lúc chúng em muốn nói “Chúng em xin lỗi thầy” , “Chúng em cám ơn thầy nhiều lắm …” nhưng sao không thể nói lên lời bởi vì chúng em biết công ơn của thầy cao cả lắm, lớn lao lắm, sao có thể diễm tả bằng lời được chứ. Thầy ơi! tháng năm cứ vô hình trôi, trôi mãi. Rồi chúng em sẽ phải rời xa mái trường yêu dấu, sẽ xa bạn bè và nhất là ra khỏi vòng tay che chở của thầy nhưng dù sao đi nữa những kỉ niệm của thầy, hình ảnh của thầy sẽ còn mãi trong em, những bài học của thầy em sẽ mang theo suốt cuộc đời.

     Dù mai này trưởng thành, dù đi đâu chăng nữa thì em vẫn luôn nhớ về thầy, luôn cám ơn thầy đã dày công dạy giỗ, đã hy sinh cho chúng em. Thầy không chỉ là người lái đò vĩ đại mà thầy còn là người cha kính yêu của chúng em.Thầy cô, thiêng liêng và ý nghĩa hơn cả hai tiếng ấy, đó là tình yêu, là sự biết ơn và kính trọng. Đó là bông hoa cứ mãi ngát hương, cứ mãi tỏa sáng với cái tâm và cái tài của mình.

    Con đò mộc – mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )