kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi

Question

kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi

in progress 0
Verity 2 tháng 2021-04-22T21:26:56+00:00 3 Answers 9 views 0

Answers ( )

  1.                Đề bài : kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi.

                                                    Bài làm 

                 Trong mỗi chúng ta ai cũng có một kỉ niệm thời thơ âu, tôi đã từng trải qua những trận đòn roi, cả lúc vui chơi cùng đám bám bạn,… Nhưng có lẽ trong tôi kỉ niệm đáng nhớ nhất đó chính là những ngày trải qua cuộc sống tươi đẹp cùng Lan .

               Ngày nào cũng vậy, mỗi buổi sáng Lan đều qua nhà tôi đánh thức tôi dậy đi học . Lan rất lẽ phép, lúc nào cũng bấm chuông cửa chứ không hét lên . Khi bước vào nhà, thấy ai Lan cũng đều cúi đầu chào và nói : ” Bác ơi! Amy dậy chưa ạ ? ” Ba mẹ tôi có vẻ rất thích bạn ấy và luôn tươi cười và niềm nở bởi bạn ấy rất xinh đẹp, thông minh và con rất lễ phép . Ngày nào Lan cũng qua nhà tôi kèm cho tôi, và cũng có khi chia sẻ với tôi . Lan rất kín miệng, mỗi khi đặt niềm tin vào bạn ấy là bạn ấy không bao giờ nói với ai, kể cả người thân nhất .Lan chính là tâm điểm chú ý, cứ mỗi khi chuông reo là lan lại xung phong phát biểu bài . Lan còn rất nhiều bạn yêu mến kể cả bạn trai hay bạn gải đều thích cậu ấy . Đối với tôi, điểm đẹp nhất trên con người lan chính là đôi mắt vì mắt của bạn ấy có hồn và con ngươi to tròn và nhìn rất lạ và đẹp . Xung quanh con mắt có màu đà nhưng bên trong lại có màu đen tuyền rất đẹp . Tôi còn nhớ kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi và Lan đó chính là một đêm ngủ lại nhà của tôi .

            Ngày hôm đó là ngày chủ nhât, Lan đã xin bố mẹ và xách đồ qua nhà tôi . Lan là một người rất ưa sạch sẻ nên thấy phòng tôi bẩn là lan giúp đỡ tôi dọn phòng . Tối hôm đó lan đã ăn cơm ở nhà tôi và do tôi chuẩn bị . Lan còn phụ tôi về việc bếp núc . Vì ba mẹ tôi không có ở nhà nên chúng tôi phải tự nấu cơm . Lan sợ tôi buồn nên đã qua đây chơi với tôi . Khi làm xong cơm chúng tôi ngồi vào bàn ăn và ăn thật no nê cho đến khi đi ngủ . Vào buổi tôi chúng tôi chia sẻ cho nhau nghe về những câu chuyện vui vẻ, và cũng có những câu chuyện buồn . Tối đó , chúng tôi đa bật nhạc lớn và nhảy suốt đêm, chúng tôi ngủ lúc nào không biết . Sáng dậy chúng tôi lại trễ giờ học và bị cô mắng nhưng trong lòng hai đưa vẫn rất vui .

                 Nhưng bây giờ Lan đã ở một nơi khác. Lúc đó tôi rất buồn khi mất bạn thân ấy nhưng tôi vẫn luôn giữ mãi đôi bạn thân này .

                                   Chúc bạn học tốt ♡^▽^♡

  2. Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp đẽ và êm đềm nhất đối với mỗi chúng ta. Tuổi thơ ấy lưu giữ biết bao kỉ niệm, có những kỉ niệm vui, cũng có những kỉ niệm buồn, nhưng tất cả chúng đều giúp ta khôn lớn, trưởng thành hơn. Trong những kí ức đẹp đẽ ấy, lần tôi về quê đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc và một kỉ niệm khiến tôi không bao giờ quên.

    Ở quê tôi, để có được một cánh diều ưng ý, người ta phải mất rất nhiều công sức lựa chọn tre làm khung diều rồi rất kì công gọt đẽo được một cặp sáo sao cho có âm thanh hay nhất. Nhưng đó là công việc của người thợ làm diều chuyên nghiệp. Còn với lũ trẻ con chúng tôi, mùa hè sẽ là thời điểm thích hợp làm diều và thả diều. Công việc này rất đơn giản. Tre thì đã có sẵn, chỉ việc lựa cành dẻo, để khi uốn thành khung, sao cho tre không bị gãy. Sau khi uốn khung xong, chúng tôi sẽ dán giấy và gắn đuôi cho diều. Giấy dán cũng không phải mua vì chúng tôi tận dụng những quyển vở không còn xài. Đuôi diều thì chỉ việc cắt dài giấy ra rồi dùng keo kết lại với nhau. Tuỳ theo kích cỡ của diều, ta có thể nối đuôi dài hay ngắn. Và cuối cùng cũng là công việc khó nhất tìm dây thả diều. Sự lựa chọn đơn giản nhất với tôi là vào trong giỏ kim chỉ của mẹ tôi, lấy trộm một cuộn chỉ để làm dây diều. Và thường sau mỗi lẫn hả hê với lũ bạn cùng cánh diều no gió của mình, tôi sẽ bị một trận đòn từ mẹ, nhưng điều ấy với một thằng con trai như tôi dường như chẳng vấn đề gì, vì lúc đó tôi vẫn còn ham chơi lắm.

    Thời điểm thích hợp nhất mà chúng tôi chọn để thả diều là lúc chiều muộn. Khi ấy nắng không còn gắt, và trong chúng tôi đứa nào cũng có thể chạy như bay ra khỏi nhà mà không sợ bố mẹ mắng vì cứ đày nắng suốt cả mùa hè. Triền đê là nơi tụ tập của lũ trẻ chúng tôi. Đứa lớn, đứa bé láo nháo trên tay cầm con diều to nhỏ khác nhau háo hức chuẩn bị chờ đến lượt mình được thả. Vì thả diều cần hai người, nên chúng tôi sẽ có một chiến binh sẵn sàng “chạy mồi” một quãng để cho diều lên gặp gió. Lúc này người cầm dây diều phải thật vững tay để có thể giữ chắc dây diều, và khéo léo thả thêm dây để diều bay được lên cao cho đến khi diều ở độ cao nhất định chúng tôi sẽ buộc diều lại. Sau khi cố định được dây diều, chúng tôi nằm trên triền đê, ngước mắt lên nhìn những cánh diều đang vi vu trong gió. Cái cảm giác mát mẻ, lâng lâng như muốn bay lên cùng diều. Thường chúng tôi sẽ trở về nhà sau khi trời đã tắt nắng, khi nghe tiếng mấy cô, mấy chị dưới đồng gọi, nhưng lúc ấy trong tâm trí những đứa như tôi có một phần đang bay lơ lửng cùng cánh diều. Và cũng chính cái cảm giác đó đã khiến tôi đến tận bây giờ không sao quên được mỗi khi nhìn thấy một cánh diều đang bay trong gió.

    Tuổi thơ tôi là một bầu trời chiều với những cánh diều căng gió.Giữa một trời diều khiến tôi ngây ngất, tôi đã thấy tâm hồn mình được thả và bay. Bây giờ, tôi đã lớn lũ bạn tôi cũng chẳng còn í ới gọi nhau đi thả diều như ngày trước, nhưng trong tâm trí tôi những cánh diều vẫn là những kí ức đẹp, gợi nhớ đến những kỉ niệm ngọt ngào nhất của thời thơ ấu.

     

  3. Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )