Kể lại một kỉ niệm vui hay buồn hoặc 1 lần trải nghiệm của bản thân em không bao giờ quên

Question

Kể lại một kỉ niệm vui hay buồn hoặc 1 lần trải nghiệm của bản thân em không bao giờ quên

in progress 0
Philomena 7 months 2021-06-22T01:54:38+00:00 1 Answers 92 views -1

Answers ( )

    0
    2021-06-22T01:55:54+00:00

    Tôi đã từng nghe ở đâu đó nói rằng, cuộc đời mất đi tình bạn cũng như thế giới mất đi ánh mặt trời. Quả thực đúng như vậy, mỗi chúng ta ai chẳng có bạn bè, chẳng có một người tri âm tri kỉ, có thể trao gửi mọi tâm tư, tình cảm. Và tôi cũng vậy, người bạn thuở ấu thơ của tôi, người luôn kề vai sát cánh trong mọi hành trình mà tôi chẳng thể quên, Hoàng Linh. Với Linh tôi đã có biết bao kỉ niệm đẹp đẽ, đẹp nhất chính là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

    Còn nhớ năm ấy, tôi và cả gia đình chuyển đến một xã nhỏ của tỉnh Lào Cai. Miền quê nghèo, hẻo lánh làm tôi vô cùng buồn bã, chán nản. Ngày đi học đầu tiên đối với tôi quả là một ngày dài nhàm chán. Khi ấy tôi học lớp 4, cái độ tuổi ẩm ương, tha thiết nhớ thầy cô, bạn bè của mái trường cũ nên tôi chẳng hề muốn đền ngôi trường có phần tồi tàn này.

    Mẹ đưa tôi đến trường và đợi đưa tôi đến tận tiết học đầu tiên và trao tôi cho cô giáo, mẹ mới trở về đi làm, có lẽ mẹ cũng hiểu những suy nghĩ của tôi. Khi mẹ đi rồi, chỉ còn mình tôi cô đơn, trống trải, đứng trên bục giảng, bên dưới là bao con mắt hướng lên, tò mò nhìn tôi. Sau khi chào hỏi, tôi lặng lẽ trở về bàn. Giờ ra chơi cũng không nói chuyện với bất cứ ai, mọi sự làm quen của các bạn đều làm tôi khó chịu, có lẽ vì thế mà các bạn đâm không thích tôi. Ngày đầu tiên nặng nề trôi qua. Đến ngày thứ tư, tôi vô tình làm đổ mực vào vở bạn bên cạnh mà không xin lỗi, nên bạn bên cạnh đã đứng lên đánh tôi một cái vào má. Tôi sợ hãi, chỉ biết đứng im. Đúng lúc ấy một cô gái từ đâu xuất hiện ngăn cậu con trai kia lại. Nước mắt tôi nhòe đi, chỉ biết có đôi bàn tay bé xíu, vẫn còn vương mùi chua chua của mồ hôi trên cơ thể lôi tôi đi khỏi đám đông đám xúm lại đó. Cô bạn ấy kéo tôi ra bãi cỏ sau trường, để kệ tôi nức nở cho đến lúc nín hẳn.

    Lúc này tôi mới nhìn thấy rõ bạn, khuôn mặt ngăm đen, mắt hai mí rõ, cái mũi hơi tẹt và đôi môi bé xíu màu đỏ. Ánh mắt rất rắn rỏi, cương nghị. Bạn người hơi gầy, hai chiếc má hơi hóp lại. Mái tóc tơ óng ả, màu nâu nâu có lẽ do đi phơi nắng nhiều. Nhưng cả khuôn mặt vẫn rất thanh tú và xinh xắn. Linh mặc bộ quần áo đã cũ sờn, sau lưng đã có vài vết vá lại. Có đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại hình ảnh đó, tôi không thể nào kìm nén được cảm xúc bản thân mà rơi nước mắt.

    Thấy tôi nín bạn mới quay sang hỏi tôi:

    – Thế nào đã hết khóc rồi hả? Thôi nín đi, mới có chút mà đã học rồi.

    Tôi vẫn ấm ức, nghèn nghẹn, mãi mới thốt thành tiếng:

    – Cảm ơn cậu nhé. Mà vì sao cậu giúp tớ thế?

    – Có gì đâu mà cảm ơn. Tớ cũng mới chuyển đến đây được 2 năm thôi, ban đầu tớ cũng ghét nơi này lắm, nhưng lâu dần thấy mọi thứ cũng hay hay, đáng yêu. Tớ chơi với các bạn và thấy họ rất tốt. Nên tớ không còn khép mình nữa.

    – Nhưng tớ ghét những người ở đây lắm. Tôi hét lên trong sự tức giận.

    Linh nhẹ nhàng khuyên: Nếu cậu không chơi với mọi người sao có thể biết họ có những điểm gì tốt? Rồi bạn ấy nhìn sâu vào mắt tôi không nói gì thêm. Tôi lặng người đi vì những lời nói đó. Và ánh mắt của Linh đã giúp tôi hiểu ra biết bao chuyện, mà lời nói có lẽ cũng không thể nói hết.

    Những ngày sau đó, tôi bám Linh như hình với bóng. Linh dạy tôi nhiều thứ mà vốn một đứa trẻ con thành phố không bao giờ được biết đến: mò cua, bắt ốc, lội đồng, thả trâu, thả diều,… Tôi cũng dần trở nên hòa đồng với mọi người hơn. Thấy các bạn trong lớp ai cũng đáng yêu, hiền lành, tốt bụng ngay cả người bạn đã từng tát tôi khi tôi làm đổ mực vào sách cũng không phải là người xấu. Bạn nóng tính nhưng rất lương thiện, luôn cười và hay giúp đỡ những người xung quanh. Chơi lâu với Linh tôi mới biết, nhà Linh chỉ còn hai mẹ con, bố bạn mất khi làm phụ xây trên tỉnh, hai mẹ con trở về quê nội làm ăn sinh sống. Mẹ Linh bán cá kiếm sống và nuôi Linh khôn lớn. Bởi vậy, dù con bé nhưng Linh đã suy nghĩ chín chắn và già dặn hơn chúng tôi rất nhiều.

    Lần đầu tiên gặp gỡ đó đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng tôi. Không phải bởi ngoại hình mà bởi một cá tính rắn rỏi, kiên cường, một con người có trái tim ấm áp. Linh cũng cho tôi một bài học về sự hòa đồng trong tập thể. Cho tôi biết được tình yêu, tình cảm ấm áp ở một vùng quê nghèo khó nhưng giàu tình người. Cảm ơn, cô bạn thuở ấu thơ của tôi – Hoàng Linh

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )