Hãy viết về một cuốn sách mà bạn đã đọc nói về tình yêu thương trong gia đình có thể chia sẻ đôi điều về cảm nhận riêng của mình

Question

Hãy viết về một cuốn sách mà bạn đã đọc nói về tình yêu thương trong gia đình có thể chia sẻ đôi điều về cảm nhận riêng của mình

in progress 0
Thái Dương 3 weeks 2021-07-07T10:56:46+00:00 2 Answers 3 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-07T10:57:55+00:00

    Đã có ai từng trải qua những hoàn cảnh khó khăn , hối hận những gì mình đã làm hay chưa .Còn tôi thì khi phải vượt qua hoàn cảnh mà dường như là địa ngục không lối thoát đó , tôi sẽ đi kiếm động lực cho chính bản thân mình bằng những cuốn sách . Có 1 cuốn sách mà đã ghi khắc nhiều ấn tượng nhất trong tim tôi đó là sách ” Hạt giống tâm hồn”

     Bộ sách này tạo nhiều cảm hứng và cũng không ít những câu chuyện đã cướp đi hàng nghìn nước mắt của người đọc. Đối với tôi , sách cứ như là tia sáng trong những lúc mình cần sự giúp đỡ hay muốn tìm hiểu về gì đó. Sách giúp chúng ta có nhiều kiến thức , giúp chúng ta có quyết định suy nghĩ hay động đúng đắn hơn . Trong cuốn sách đó có câu chuyện mà tôi thấy hay nhất đó là chuyện” Qùa tặng của mẹ ” .Câu chuyện được xoay quanh về 1 đứa trẻ có cấu tạo tai không giống như những đứa trẻ khác. Cậu bé khi đi học về cũng khóc nói ” Mẹ ơi! Các bạn trêu con , chúng nói con là đứa trẻ bị cụt tai”.Sau khi nghe những lời nói đó người mẹ thấy đau đớn cho con vô cùng.Một lúc sau , cậu dũng cảm muốn khẳng định mình tật nguyền tai chứ không tật nguyền về tâm hồn . Sau những ngày tháng , cậu luôn nỗ lực học tập không ngừng để chứng minh lời nói năm nào. Thành tích của cậu rất xuất sắc đến nỗi thầy cô giáo phải khẳng định nếu cậu cứ chăm chỉ học tập như thế thì mai sau này cậu có thể là nhân tài cho đất nước. Mẹ cậu lòng xiết lại vỡ oà trong hạnh phúc nhưng sâu thẳm trong trái tim của mẹ cậu vẫn luôn muốn con của mình có thân thể lành lặn. Có lần , bác sĩ nói với ba mẹ cậu là có thể ghép tai nhưng phải có 1 người tự nguyện hiến tai . Khi nghe tin ba mẹ cậu lại có thêm 1 tia hy vọng mới thế là cả ba mẹ đi kiếm người hiến tai cho con còn đăng lên truyền hình , báo chí.Thời gian lâu sau đó ba vui mừng rạng rỡ nói ” Có người hiến tai cho con rồi “.Cậu bé lên bàn mổ tiến hành phẫu thuật . Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, cậu muốn tìm người ân nhân nên hỏi bác sĩ nhưng họ không nói thông tin gì chỉ nói là người đó muốn giữ thân phận , không muốn tiết lộ cho ai . Thời gian cứ thế trôi đi theo bánh xe của nó, cậu bé hôm nào cũng đã lớn bây giờ cậu đã thành nhạc sĩ nổi tiếng. Cậu luôn bị cuốn theo vòng xoáy công việc nên rất ít về thăm ba mẹ ở nhà. Có ngày , cậu nghe ba nói mẹ bị bệnh nặng phải nhập viện . Cậu phải đặt vé máy bay sớm nhất chạy thẳng vào bệnh viện khóc oà , cậu đứng bên giường bệnh của mẹ định vén mái tóc lên hôn lên trán mẹ nhưng cậu bỗng thấy mẹ không còn đôi tai nữa. Cậu quỳ xuống hiểu ra mọi chuyện và khóc nức nở nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng nghẹn ngào nói “Mẹ ơi! Mẹ đã cho con sự sống và ban tặng con cả cuộc đời mẹ” Tác giả của câu chuyện đã khuyên chúng ta là hãy yêu thương tôn trọng những người thân của ta trước ki quá muộn.

     Sau khi tôi đọc xong câu chuyện này em mới hểu được ý nghĩa sâu sắc về tình mẫu tử . Tôi hứa sẽ không làm mẹ khóc và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ .Bây giờ tôi chỉ muốn nói cảm ơn mẹ vì đã sinh con ra cho con 1 lần sống trên trái đất này .

    CHÚC BẠN HỌC TỐT#

    mik xin cậu cho tớ ctlhn

    tớ hứa ko có chép mạng luôn

    0
    2021-07-07T10:58:03+00:00

    Ai mà chẳng có một tuổi thơ thật đẹp đẽ.. Tuổi thơ của tôi cũng vậy, tràn ngập tiếng cười, niềm vui, tràn ngập những yêu thương, lo lắng. Ở những nơi mà tôi từng sinh sống, có biết bao nhiêu kỉ niệm, nào là những trưa nắng, không đi ngủ trưa mà trốn đi chơi, những buổi chơi ô ăn quan hay nhảy lò cò…

    Đó là một tuổi thơ chưa từng biết nghĩ đến sự cô đơn là gì, chưa lo lắng đến việc mình làm lụng để mưu sinh. Nhưng đến khi lớn lên, con người ta luôn bận rộn, luôn suy nghĩ nhiều thứ. Khi ta còn thơ bé, ta sẽ sẵn sàng làm những gì mình muốn, nhưng khi lớn lên, ta chỉ muốn làm những gì mà người khác mong muốn. Vì vậy, giữa trẻ con và người lớn luôn có nhiều điểm rất khác biệt. Tôi biết về tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã lâu, nhưng đến bây giờ, tôi mới có dịp được đọc những cuốn sách của ông. Một trong những cuốn sách mà tôi vô cùng ấn tượng đó là cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.

    Cuốn sách này đã được tặng giải thưởng văn học ASEAN 2010. Cuốn sách có bìa màu vàng, in hình một cậu bé, tờ bìa phía sau, tác giả đã nói rằng: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Nguyễn Nhật Ánh viết quyển sách để nói về tuổi thơ của 4 nhân vật là thằng Cu Mùi, thằng Hải Cò, con Tí Sún và con Tũn gồm tất cả 12 chương.

    Tôi vô cùng ấn tượng với chương 1 “Tóm lại đã hết một ngày” và chương 2 “Bố mẹ tuyệt vời”, bởi nó khiến cho tôi càng thêm biết ơn bố mẹ của mình. Với chương 1, tôi cảm nhận được tình yêu thương, lo lắng của mẹ dành cho tác giả lúc còn nhỏ. Mà mối quan tâm chủ yếu là về sức khỏe, đối với trẻ con thì chẳng hề để ý đến sức khỏe của mình cho mấy, nhưng đến khi càng lớn tuổi, mối quan tâm về sức khỏe càng tỏ ra vô cùng đúng đắn, quan trọng.

    Khi đọc quyển sách, rất nhiều kí ức ùa về trong đầu óc tôi. Tôi nhớ lại về những ngày mình 7, 8 tuổi, tôi chẳng nghĩ gì nhiều về mặt tình cảm. Nhưng càng lớn, chỉ số tăng trưởng về mặt tình cảm càng tăng lên. Chẳng hạn, tình cảm của mình đối với gia đình. Trong chương 2, tác giả kể về những trò chơi mà ông và các người bạn nhỏ trong xóm cùng nhau chơi. Nó mang lại rất nhiều tiếng cười với tôi, và chắc hẳn, nếu bạn đọc được chương này, bạn sẽ cảm nhận được giống như tôi.

    Ngoài ra, tôi cũng rất thích chương “Đặt tên cho thế giới”. Cu Mùi cũng Hải Cò, con Tí Sún, con Tũn cùng nhau thay đổi những suy nghĩ của bản thân. Cả bọn cho rằng “cái cánh tay là cái miệng”, nói “đi chợ thay cho đi ngủ”, cũng như “cái cặp biến đổi thành cái giếng Cả bọn quyết tâm thay đổi cách gọi, đặt tên lại cho cả thế giới chỉ với mục đích làm cho thế giới trở nên mới mẻ, bớt nhàm tẻ.

    Những câu chuyện như vậy cũng rất mang lại tiếng cười, cho thấy được tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh rất vui, đầy lý thú. Ở cuối chương 12, tác giả có viết “Để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn..”.

    Đúng vậy, tuổi thơ cho ta rất nhiều kỉ niệm, khi nhỏ, ta thường ước mong được làm người lớn để tự do làm điều mình thích mà không phải xin phép ba mẹ.

    Đến khi lớn, ta mới biết rằng, cuộc sống của một người lớn lại còn tẻ nhạt gấp nhiều lần cuộc sống trẻ con, nó khiến ta khát khao nói lên một điều rằng :“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )