hãy tưởng tượng em vừa lần đầu chinh phục phanxipang nó nhà đông dương cao3143m. nêu cảm xúc của em khi đó

Question

hãy tưởng tượng em vừa lần đầu chinh phục phanxipang nó nhà đông dương cao3143m. nêu cảm xúc của em khi đó

in progress 0
RobertKer 2 years 2021-02-18T05:28:20+00:00 3 Answers 32 views 0

Answers ( )

    0
    2021-02-18T05:30:17+00:00

    “Chinh phục Fanxipan – Nóc nhà Đông Dương” là hành trình thử thách dành cho học viên Trại Đại Bàng sau khóa học. Đó là nơi để mỗi người học cách tự vượt qua chính bản thân mình, học cách đứng dậy sau những khi vấp ngã. Hành trình ấy cũng giống như cuộc đời, giống như công việc kinh doanh chúng ta vẫn đang làm ngoài kia. Sau đây, chúng tôi xin chia sẻ một bài cảm nhận của một bạn trẻ đang bắt đầu ước mơ làm giàu của mình sau khóa học và chuyến đi đầy ý nghĩa ấy.

    Không biết đã bao nhiêu lần tôi buông tay từ bỏ khi mà chỉ cần một chút nỗ lực, sự kiên trì thôi là có thể thành công. Tôi đã vấp ngã bởi những điều tưởng chừng nhỏ nhoi và đơn giản như thế.

    Nhưng từ nay, từ nay về sau,điều đó sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Hoặc là bước tiếp trên con đường mình chọn, hoặc là tự phá hủy mọi thứ mình đã xây dựng, bằng mồ hôi, bằng công sức, thời gian và tiền bạc.

    Steve Jobs đã nói “Stay hungry, Stay foolish”- Hãy cứ đam mê, hãy cứ khờ dại. Và tôi tin cái “đam mê, khờ dại” ấy sẽ đưa tôi đến đỉnh vinh quang, đến với con đường hạnh phúc mà mình lựa chọn.

    Sau hành trình chinh phục Fanxipan, mọi thứ đã thay đổi trong con người tôi như vậy. Những suy nghĩ về thành công, hạnh phúc, về cuộc đời mỗi người luôn hiện hữu trong tôi.

    Đó là một trải nghiệm tuyệt vời và không bao giờ có lần thứ 2. Tôi cùng các học viên Trại Đại Bàng, 27 con người vừa trải qua 5 ngày học tập mệt nhoài cùng nhau xách ba lô và tiến về dãy Hoàng Liên Sơn cao vút.

    Chinh phục Fanxipan từng là điều gì đó thực sự lớn lao và xa vời, nhưng giờ đây, nó đã rất gần, ở nơi mà tôi có thể cảm nhận được bằng ánh mắt, bằng đôi tay, bằng chính những bước đi của mình.

    Fanxipan không chỉ là câu chuyện của rừng núi, của cảnh đẹp hùng vĩ nước non mình. Đó còn là tình đồng đội, sự sẻ chia, là những giây phút tưởng chừng không còn sức lực, muốn quay về rồi tự nhủ “Mình phải bước tiếp, hoặc là đi, hoặc là nằm chết giữa núi rừng này”, là bài học sâu sắc về lòng kiên trì và sự quyết tâm. Thực lòng, tôi không cảm thấy rằng lên tới đỉnh Fanxipan là một điều lớn lao hay quá đỗi tự hào mà mình đã làm được. Không có bất kì một bức ảnh nào chụp riêng tôi khi lên tới đỉnh núi. Đơn giản, tôi không chỉ đi bằng đôi chân, trái tim, khối óc của mình, tôi còn có những đôi chân khác, những trái tim ấm áp khác.

    Tôi không thể lên tới đỉnh núi ấy nếu đi một mình và không có sự giúp đỡ, những cánh tay đưa ra, những lời động viên từ các anh chị trong đoàn. Chia nhau từng miếng bánh, ngụm nước, dắt tay nhau đi qua những đoạn đường nguy hiểm, những điều đó chỉ có thể có trong một tiinh thần đồng đội không gì thay thế, từ những cánh chim đại bàng đầy sức mạnh và tình yêu.

    Lúc mỏi mệt nhất, anh Thành đã động viên tôi “Bước tiếp đi em, em làm được. Nếu không chúng ta sẽ phải đi đêm trong rừng đấy!”, hay khi trời còn sáng sớm tinh mơ lạnh giá giữa sườn núi, Anh Long nhắc nhở

    “Mày không đeo chụp tai vào cho ấm à”, cũng có khi là lời động viên của Anh Hà “Nhóc con, thế mà giỏi, anh tưởng mày yếu đuối và không làm được cơ”. Đó là những tình cảm, những lời nói rất thật, xuất phát từ chính trái tim thương yêu, đầy quan tâm chia sẻ từ từng thành viên trong đoàn. Mỗi người đến từ những vùng miền khác nhau, có quan điểm sống, tính cách và tuổi tác khác nhau, nhưng đến đây, tất cả là một, cùng nhau vượt qua khó khăn.

    Nhưng chinh phục Fanxipan còn là câu chuyện của bản lĩnh, ý chí, sự kiên trì của mỗi cá nhân. Cũng giống như khi bạn làm việc, thành công luôn đến từ hai phía: tập thể những người đồng hành, ủng hộ và chính từ sự nỗ lực của bạn. Còn nhớ lúc một mình đi giữa núi rừng khi mặt trời đã tắt nắng, xung quanh là màn đêm bao phủ, một chút cảm giác sợ hãi len lỏi. Nhưng cuối cùng, tôi đã tự nhủ “Cứ đi thôi, người ta đi đã thành đường, mình chỉ việc bước tiếp. Nếu không phải đường lên đỉnh Fanxipan thì cũng là đường mà người dân bản đia đi. Có lối đi ắt có con người, dù không tới đúng đích cũng chẳng lo chết”. Và bàn chân cứ thể bước đi, không ngần ngại hay sợ hãi.

    Buổi sáng sớm, chúng tôi tiếp tục hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương trong cái lạnh buốt giá. Thực sự cảm giác rất tuyệt vời. Khi bình minh chưa lên, đứng trên sườn núi và ngắm nhìn đất trời, một khung cảnh đẹp vô cùng. Phía dưới là ánh đèn từ Sapa, bên trên, vầng trăng nằm len lỏi giữa rặng cây rừng, giữa bầu trời sáng đầy sao. Khi mặt trời xuất hiện, tất cả chúng tôi như đang đứng giữa mây trời bồng bềnh và những ngọn núi hùng vĩ. Mọi thứ thật kì diệu! Nhưng hạnh phúc hơn là 27 con người cùng nhau tận hưởng cảm giác chinh phục Fanxipan, vượt qua những khó khăn, thời tiết lạnh giá, vượt qua chính bản thân mình.

    “Vì chúng ta là Đại bàng”-có ai đó đã nói như thế! Phải, đã là Đại bàng thì có gì không thể vượt qua? Là đại

    bàng thì luôn ngập tràn sức mạnh.

    0
    2021-02-18T05:30:18+00:00

    Xin chào các bạn hôm nay tôi sẽ chia sẻ với các bạn những cảm xúc của tôi về chuyến Chinh phục đỉnh Fansipan mà tôi đã trải qua hành trình chinh phục phanxipang ở cao độ 3143m so với mực nước biển đây được coi nhà nóc nhà Đông Dương với tour leo fansipan 2 ngày 1 đêm.

    Chinh phục đỉnh Fansipan nóc nhà Đông Dương Là trình thử thách dành cho tất cả những ai muốn vượt lên chính mình làm những điều mà mình chưa từng làm và người khác cũng cảm thấy rất khó khăn để làm được điều đó.

    Leo núi fansipan bất chấp thời tiết fansipan mưa, giá rét…giúp Chúng ta học cách tự vượt qua Chính bản thân mình Học cách đứng dậy sau khi vấp ngã.

    Hành trình chinh phục phanxipang ấy giống như cuộc đời, Giống như công việc kinh doanh của chúng ta đang làm ngoài kia. Sau đây tôi xin chia sẻ những cảm nghĩ của mình sau khi trải qua cuộc hành trình đầy gian nan và vất vả này. Tour leo fansipan 2 ngày 1 đêm đã mang đến cho tôi những đồng đội tuyệt vời. HỌ luôn sát cánh và động viên tôi.

    Không biết đã bao nhiêu lần Tôi buông tay Từ bỏ Khi mà chỉ cần một chút nỗ lực, một chút Sự kiên trì Nữa nữa thôi là bạn sẽ chạm đến thành công. Tôi đã vấp ngã từ những điều nhỏ nhoi và đơn giản như thế. ngay từ nay, từ nay Điều đó sẽ không bao giờ lặp lại nữa Hoặc là bước tiếp trên con đường mình chọn Hoặc tự phá hủy mọi thứ mình đã xây dựng Bằng mồ hôi bằng công sức bằng thời gian và tiền bạ. Steve Jobs đã nói “Stay hungry, Stay foolish”-Hãy cứ đam mê hãy cứ dại khờ và tôi tin Cái đam mê, dại khờ ấy sẽ đưa tôi đến đường vinh quang Đến với con đường hạnh phúc mà mình đã lựa chọn

    Sau hành trình chinh phục Phanxipăng mọi thứ đã thay đổi tôi như vậy Suy nghĩ về thành công hạnh phúc từ cuộc đời một con người vẫn luôn hiện hữu trong tôi.

    Đó là một trải nghiệm tuyệt vời và sẽ không bao giờ có lần thứ hai, Tôi cùng đội nhóm 14 người Cứ xách ba lô lên và đi đi mãi tiến lên dãy núi Hoàng Liên Sơn cao vút

    Chinh phục đỉnh Phanxipăng từng Là điều gì đó Thực sự lớn lao và xa vời Nhưng giờ đây nó đã rất gần tới lốii mà tôi có thể cảm nhận được bằng ánh mắt Bằng đôi tay và bằng chính những bước chân của mình

    Phan Xi Păng không chỉ là câu chuyện Của rừng núi của cảnh đẹp hùng vĩ nước non mình Đó là tình đồng đội Sự chia sẻ những giây phút tưởng chừng như là không còn sức lực Muốn quay về và rồi lại tự nhủ Mình phải Bước Tiếp Hoặc là đi Hoặc là làm chết giữa núi rừng này Đây là bài học sâu sắc Về sự kiên trì và lòng quyết tâm Thật Lòng Tôi không cảm thấy rằng Lên đỉnh Phanxipăng là một điều lớn lao Hay quá đỗi tự hào mà mình đã làm được Không có bất kỳ một bức ảnh nào chùm riêng khi tôi lên đỉnh núi.

    Đơn giản tôi không chỉ đi bằng đôi chân Trái tim khối óc của mình Tôi còn có những đôi chân khác nhưng trái tim ấm áp khác đang đồng hành cùng tôi.

    Tôi sẽ không thể lên đỉnh núi ấy một mình Và không có sự giúp đỡ Những cánh tay đưa ra và những lời động viên của các đồng đội đi cùng tôi. Chúng tôi đã chia nhau từng miếng bánh ngụm nước chúng tôi dắt tay nhau bước qua những Đoạn đường nguy hiểm Những điều đó chỉ có trong tinh thần đồng đội Không Gì Có Thể Thay Thế những cái cây ở dương gia Sức mạnh và tình yêu thương để giúp đỡ tôi vượt qua những chặng đường nguy hiểm đấy

    Có những lúc mệt mỏi nhất những lời động viên của mọi người đã làm tôi đã tiếp cho tôi động lực để bước tiếp các bạn ơi tiến lên tiến lên tiến lên lần tới Câu khẩu hiệu đấy Hãy tiếp cho tôi động lực vô cùng lớn để bước đi

    Có những chặng đường phải băng qua những mảnh rừng mà có nhiều thú giữ . Thôi thúc các thành viên của mình của tôi hãy tiến lên, băng qua con rừng này bởi vì trời tối sẽ có rất nhiều những thú dữ vì vậy đồng đội của tôi đã cùng nhau động viên tiến lên tiến lên đi nhanh lên và chinh phục đỉnh fansipan.

    Và cuối cùng sau khi chinh phục đỉnh fansipan thành công tôi tin tôi có thể bay cao bay xa để chinh phục những ước mơ của mình Vì tôi đã làm được cái điều mà không tưởng ấy chinh phục đỉnh Phan Xi Păng nóc nhà của Đông Dương một hành trình một trải nghiệm đầy lý thú trải nghiệm của cuộc sống cuộc đời.

    0
    2021-02-18T05:30:25+00:00

    Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo stay hungry stay foolish nghĩa là gì các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )