Hãy kể kỉ niệm sâu sắc nhất của em trong ngày đầu tiên đi học ( ko copy mạng nha)

Question

Hãy kể kỉ niệm sâu sắc nhất của em trong ngày đầu tiên đi học ( ko copy mạng nha)

in progress 0
Ngọc Hoa 3 weeks 2021-08-25T20:03:06+00:00 2 Answers 0 views 0

Answers ( )

    0
    2021-08-25T20:04:20+00:00

    Những nắm tháng tuổi thơ gắn với bao niềm vui. Em quên thế nào được hình ảnh đứa trẻ vô tư, hồn nhiên ngày ấy bên bạn bè. Nhớ biết mấy hình ảnh cả đám trẻ con ríu rít gọi nhau mỗi sáng đi học làm ồn ã cả một khu vực bởi tiếng thét nhau đến inh ỏi mà người lớn vẫn hay trêu “lũ quỷ tinh ranh”. Rủ nhau đi học trên con đường làng chỉ có sỏi, đá mà ai nấy đều tưng hửng nhảy nhót vui sướng. Niềm vui nhỏ nhoi lúc ấy là bố mẹ cho ít tiền quà rồi cả lũ cùng nhau ăn vài món xiên cay đến lè lưỡi, nước mắt chảy hết ra nhưng vui thật vui. Có gì nhiều nhặn và to tát đâu nhưng cùng chia nhau đồ ăn vặt dẫu ít ỏi làm món ăn ngon hơn bao giờ hết. Trong lớp học lúc nào cũng ồn ào bởi tiếng nói chuyện của chúng em. Thi thoảng mấy đứa bị phạt đứng góc, bị mắng mà lạ thay, cứ hơ hớ cười như vì bị phạt chung. Niềm vui trẻ thơ giản dị sau mỗi giờ tan trường đi về nhà. Thay vì đi trực tiếp về nhà mấy đứa thường rủ nhau khám phá con đường đi về mới. Không ít lần chẳng biết đi tiếp thế nào, thậm chí bị chó đuổi chạy thục mạng, rồi lắm khi còn phải đi xuyên qua các thửa ruộng mới cấy làm chân tay toàn bùn đất. Cả lũ biết bị bố mẹ sẽ mắng nhưng tặc lưỡi bảo nhau thôi cứ đi đi rồi sẽ đến. Tuổi thơ sao hồn nhiên và vui tươi với những niềm cảm xúc giản dị đến thế.

    @mochizou

    Farah bos ris

    0
    2021-08-25T20:05:01+00:00

    Ngày còn nhỏ, thấy các bạn thành thị xúng xính cặp sách, quần áo, đồ chơi đẹp, tôi thấy mình và những đứa trẻ vùng quê sao mà thiệt thòi thế. Chúng tôi chỉ có những bộ quần áo mới khi tết đến, đồ chơi cũng rất ít chủ yếu là những món vụn vặt mà chúng tôi nhặt được. Khi đủ khôn lớn tôi chợt thấy mình may mắn khi chúng tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê, nơi tôi có thể thỏa thích thả những cánh diều mơ ước. Tôi gửi những niềm vui nỗi buồn của mình trên những cánh đồng lúa bát ngát, hòa vào dòng nước mát rượi của dòng sông và lẫn bên trong từng trận cười giòn tan hay những giọt nước mắt của cô bé dỗi hờn. Ngày ấy, có một cô bé háo hức đợi cơn mưa đầu mùa để rủ đám bạn trong xóm chơi trò tạt nước, rồi theo những con kênh rạch cạn suốt ngày nắng hè để tìm những chú cá rô lên bờ. Niềm vui bắt được những chú cá vượt cạn, những con ốc, con cua đầy giỏ mà tôi cứ ngỡ như niềm vui của nàng Tấm khi nghĩ về chiếc yếm đào. Lũ trẻ đồng quê chúng tôi chẳng sợ bùn lầy cũng không ngại mưa gió như những đứa trẻ thành thị bây giờ. Có khi cả ngày lặn lội dưới ao xúc từng con tép hoặc những ngày nắng đầu trần đi câu cá mà vẫn không hề bị cảm. Chúng tôi giống nhau ở màu da sạm nắng và mái tóc cháy vàng, đôi chân trần vững chãi duy chỉ có mỗi nụ cười vẫn hiện hữu trong đôi mắt.Rồi những nỗi buồn bất chợt khiến tôi bao lần bật khóc. Đó là ngày cô bạn thân sát nhà chuyển sang lớp khác, chẳng còn ngồi chung bàn với tôi dù chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi ngày sau giờ đi học. Cô bạn ấy là cả một miền ký ức với tôi. Chúng tôi cùng nhau lớn lên, cùng nhau xây ngôi nhà mơ ước dưới gốc me, gốc khế. Cùng nhau đi qua những tháng năm buồn vui của tuổi thơ và cùng hẹn ước mai sau lớn lên vẫn là những người bạn tốt. Hay những lần chơi trò rượt đuổi mãi chẳng bắt được ai, cô bé hay hờn dỗi ấy đã khóc một mình bên đống rơm khô khiến cả đám bạn phải năn nỉ, chọc cười. Nỗi buồn của tuổi thơ tôi cũng có lúc vỡ òa trong thương nhớ. Đó là lần mẹ tôi về quê ngoại phụ ngoại thu hoạch vườn cây suốt một tháng trời. Tôi đếm từng ngày, mong từng đêm có khi còn mơ thấy mẹ về mang rất nhiều đồ chơi cho tôi. Nhưng những nỗi buồn ấy chẳng khác gì những bong bóng nước, nó dễ xuất hiện theo mỗi cơn mưa và cũng dễ tan vỡ đi trong phút chốc. Không giống như người lớn, những đứa trẻ chúng tôi sẽ cười thật to thật vui khi hạnh phúc và khóc òa khi buồn phiền. Chúng tôi chẳng biết gặm nhấm nỗi buồn vì ngày mai lại là một ngày mới.

    #Khánh

    Farah bos ris

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )