giới thiệu nêu cảm nghĩ về một thứ quà đặc biệt trên quê hương em

Question

giới thiệu nêu cảm nghĩ về một thứ quà đặc biệt trên quê hương em

in progress 0
Thạch Thảo 9 months 2021-04-18T09:32:24+00:00 3 Answers 25 views 0

Answers ( )

    0
    2021-04-18T09:34:17+00:00

    Quê của em nắm ở tính Thái Bình.Vùng đất mà khi nhắc đến nó người ta sẽ nghĩ ngay đến những cánh đồng bát ngát với từng hạt lúa nặng trĩu hững bãi biển đẹp nhẫn ngơ người nhìn,hay ngôi chùa keo lâu đời cổ kình và linh thiêng.Nhưng đối vơi em,thức quà đặc biệt nhất mà thiên nhiên và con người nơi đây đã sáng tạo ra trên quê hương em  là một món bánh ,một món bánh vô cùng quen thuộc đối với người dân tỉnh Thái Bình.Đó chính là món Bánh Cáy. Theo truyền thuyết của nhân gian thì món bánh Cáy là món bánh được thần biển chế tạo từ trứng của con cáy ở biển làm thành món bánh Cáy và ban cho người dân ở làng Nguyễn ,tỉnh Thái Bình nhưng sự thật không phải vậy.Món bánh Cáy được bà Nguyễn Thì Tần sáng tạo ra dâng lên vua ( vào năm. 1743) ban đầu bánh được gọi là bánh ngũ vị nhưng khi nhà vua ăn khen ngon và lại thấy mó bánh có ngoại hình giống trứng của con cáy nên được ban tên là bánh Cáy.Và từ đó món bánh Cáy được lưu truyền qua nhiều thế hệ và đến tận bây giờ,mòn bánh này vẫn đang tiếp tục được lưu truyền và gìn giữ.Bánh Cáy là một loại bánh khá cầu kì và để làm được một chiếc bánh Cáy đòi hỏi rất nhiều công đoạn cũng như sự công phu,khéo léo và dày dặn kinh nghiệm người làm.Để làm một mẽ bánh cáy thì cần phải chuẩn bị ít nhất nửa tháng để ướp mỡ phần và cơm dừa xắt lát với đường mía.Nguyên liệu chính của món bánh lừ gạo nếp nhưng đi kém còn có khá nhiều nguyên liệu khác và mỗi loại nguyên liệu có một cách xử lý riêng.Gấc tạo màu đỏ,quả dành dành tạo nên màu vàng tươi cho con cày.Vừng lạc được rang vàng ,….Từ những nguyên liệu hết sức bình dị và gần gũi thế nhưng qua bàn tay tài hoa ,khéo léo và công phu của người thợ,những nguyên liệu đã kết hợp lại với nhau một ách hài hòa tạo nên một thứ bánh dẻo thơm và có những hương vị đặc trưng.Mỗi chiếc bánh được ra đời như được gói gọn trong đó cả tình yêu của người làm bánh và hương sắc của quê hương.Với vị ngọt thanh từ đường mía,cay nhẹ của hương gừng vị giòn tan hay deo dẻo của gạo nếp và cốm non,….tất cả những hương vị đó như được hòa quyện vào nhau tạo nên một chiếc bánh dẻo thơm và mang hương vị đặc trưng riêng biệt mà không thể nào có thể lẫn lộn với bất kì loại bánh nào khác.Mà ẩn sau mỗi miếng bánh Cáy thơm ngon và hương vị đậm đà ấy là cả quá trình cần mẫn và tỉ mỉ chất chứa tấm chân tình và tình yêu quê hương của người dân làng Nguyễn.Món bánh Cáy ăn ngon nhất là phải ăn vào mùa mưa thời tiết se se lạnh,pha thêm trà ấm kết hợp với vị cay nhè nhẹ của gừng.Vào lúc đó ăn chầm chậm nhâm nhi từng miếng bánh ,ta mới có thể cảm nhận một cách trọn vẹn hương vị của món bánh Cáy truyền thống đi vào lòng người mà chỉ cần ăn một lần thì sẽ không thể nào quên được. Nếu mọi người có dịp ghé qua Thái Bình,mảnh đất chôn rau cắt rốn của em thì đừng quên ghé qua làng Nguyễn mua bánh Cáy về thường thức bởi nếu đã ghé qua đây mà lại thiếu sót món bánh này thì thật là đáng tiếc biết nhường nào.Món bánh Cáy chính là món ăn đặc sản quê hương của em và nó cũng gắn liền với tuổi thơ cũng như những câu ca quê hương em mà mỗi khi nhớ lại lòng em vẫn luôn ngập tràn cảm xúc tự hào và hạnh phúc về món bánh Cáy – món quà của quê hương em

    0
    2021-04-18T09:34:18+00:00

    Thạch Lam- nhà văn với quan niệm: cái đẹp man mác khắp vũ trụ luôn kiếm tìm những vẻ đẹp bình dị, nhỏ bé mà lẫn khuất đâu đó trong cuộc sống này. Đến với tập tùy bút “Hà Nội băm sáu phố phường” của ông, ta như thấy hiển hiện trước mắt dáng hình của một Hà Nội xưa cũ thuở nào. Đó là những chuyện phố, chuyện phường, chuyện đời sống dân sinh, đặc biệt là những thức quà bình dị quen thuộc chỉ nơi đây mới có. “Một thứ quà của lúa non: cốm” là một sáng tác tiêu biểu trong tập tùy bút ấy.

    Mở đầu bài tùy bút, cảm hứng của nhà văn được khơi gợi và dẫn dắt từ cơn gió mùa thu hạ, từ vùng sen bên hồ. Những dấu hiệu đặc trưng của mùa thu ấy báo hiệu mùa về của “một thức quà thanh nhã và tinh khiết”. Lời văn kéo người đọc trở về với không gian của mùa thu, với hương đồng gió nội và bao thức quà quen thuộc của làng quê bình dị. Nhưng thức quà gì thì chưa rõ, nhà văn để người đọc tự tưởng tượng và đoán định ra. Qua ngòi bút của nhà văn, ta như cảm nhận được “cái mùi thơm mát” phảng phất “hương vị mùi hoa cỏ” của bông lúa nếp non đầu mùa. Cội nguồn, gốc rễ của cốm được nhà văn miêu tả và cảm nhận bằng một thái độ vô cùng nâng niu, trân trọng, thể hiện sự quan sát tinh tế cùng tâm hồn nhạy cảm, đắm say của người nghệ sĩ. Thạch Lam tiếp tục dẫn dắt người đọc thưởng thức sự tài hoa, khéo léo của những đôi bàn tay làm nên cốm làng Vòng. Nhà văn không miêu tả kĩ lưỡng nhưng đủ để chúng ta hình dung ra sự vất vả, công phu khi làm ra thức quà quê ấy. Và cùng với cốm, hình ảnh những “cô hàng cốm xinh xinh, áo quần gọn ghẽ” hiện ra trong sự thân thương, trìu mến.

    Mạch cảm xúc của nhà văn chuyển từ tiền thân và sự hình thành của cốm đến giá trị của nó. Nhà văn không tiếc lời ca ngợi cốm: “Cốm là thức quà đặc biệt riêng của đất nước, là thức dâng của những cánh đồng lúa bát ngát xanh, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ Việt Nam”. Thứ quà đồng quê đã được nâng tầm trở thành bản sắc của dân tộc Việt Nam, biểu tượng cho hạnh phúc mãi mãi bền lâu của đôi lứa. Những lời bình luận của Thạch Lam giúp cho ta hiểu sâu sắc hơn về một phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc: dùng cốm làm quà siêu tết, trong các lễ nghi. Trân trọng những truyền thống ấy, ông nhẹ nhàng phê phán những kẻ học đòi kệch cỡm đang làm mất dần đi giá trị của cốm và bắt chước người người ngoài.

    Kết thúc bài tùy bút, nhà văn chia sẻ với người đọc về cách ăn và thưởng thức cốm: “Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ”. Ăn cốm đã được Thạch Lam nâng lên tầm nghệ thuật. Thưởng thức cốm để cảm nhận “mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ”. Cốm là kết tinh của bao nhiêu sản vật làng quê Việt Nam, vậy nên “phải kính trọng cái lộc của Trời, cái khéo léo của người, và sự cố tiềm tàng và nhẫn nại của thần lúa”. Đó là lời đề nghị chân thành, tha thiết của một tâm hồn gắn bó sâu nặng với những sản vật của quê hương, với những nét đẹp bình dị của mảnh đất kinh kì thuở xưa.

    Bằng tâm hồn nhạy cảm và tấm lòng nâng niu trân trọng những sản vật quê hương, nhà văn đã phát hiện được nét đẹp của văn hóa dân tộc qua: cốm- thứ quà quê bình dị, dân dã. Cốm không chỉ là thức quà riêng người Hà Nội mới có mỗi khi thu đến, nó đã gói gọn cả tâm hồn của mảnh đất kinh kì cũng như của biết bao con người Việt Nam.

    -.- 

    0
    2021-04-18T09:34:29+00:00

    Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo bánh cáy thái bình các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )