đóng vai người lính lái xe kể lại câu chuyện về tiểu đội xe không kính

Question

đóng vai người lính lái xe kể lại câu chuyện về tiểu đội xe không kính

in progress 0
Cherry 11 months 2021-03-09T00:08:42+00:00 3 Answers 24 views 0

Answers ( )

    0
    2021-03-09T00:10:34+00:00

     Em tham khảo nhé.\

    MB : _ Giới thiệu mình là người lính lái xe trường sơn trong bài thơ về tiểu đỗie không kính avf kể lại câu chuyện về những năm tháng kháng chiến của mình.

    TB : _ Kể về công việc của mình và đồng đội trong kháng chiến : nhiệm vụ của chúng tôi là vận chuyển lương thực từ Bắc vào Nam, băng qua con đường huyết mạch Trường Sơn để  tiếp tế lưởng thực cho miền nam.

    _ Kể về những khó khăn gặp phải khi làm nhiệm vụ :

    + Bom đạn kinh hoàng trút xuống như mưa, những chiếc xe tăng bị bom phá hỏng, bị méo mó, biến dạng và trở thành những chiếc xe không kính.

    + Xe không kính gây nên rất nhiều khó khăn cho chúng tôi : mưa hắt vào mặt, bụi bám trắng xóa mặt, gây nguy hiểm cho tính mạng của người lính lái xe

    + Tiếng bom gào thét khiến chân tay chúng tôi run sợ nhưng với tình yêu tổ quốc , chúng tôi quyết băng qua mưa bom, bão đạn để hoàn thành nhiệm vụ

    + Với lí tưởng ” quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”, chúng tôi đã băng băng tiến về phía trước

    + Và điều hạnh phúc nhất là khi gặp được nhau, những ngời lính chúng tôi trao cho nhau cái nắm tay đầy thân ái, vừa để khích lệ tinh thần nhau, vừa truyền cho nhau sức mạnh, niềm tin để tiến về phía trước.

    +Chiếc xe không chỉ mất kính, mà lại còn không có đèn, thùng xe thì rách xước nhưng những thiếu thốn này vẫn chẳng thể cản được chúng tôi tiến tới miền Nam ruột thịt. Và những chuyến hàng của tôi cũng đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc.

    _ Cảm xúc của bản thân tôi khi kể lại câu chuyện ấy :Đến bây giờ tôi vẫn còn rất tự hào vì đã lái những chiếc xe không kính làm nhiệm vụ chi viện cho miền Nam, góp phần không nhỏ vào cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

    KB : Bày tỏ cảm xúc của bản thân về câu chuyện của chính cuộc đời lính của chính mình.

    _ Nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết nhớ ơn và noi theo những tấm gương dũng cảm đã hi sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

    * Bài viết tham khảo 

    Đã lâu lắm rồi kể từ ngày rời xa chiến trường đầy bom đạn, hôm nay tôi mới có dịp quay lại con đường Trường Sơn năm xưa – nơi chúng tôi cùng nhau lái những chiếc xe không kính vượt qua mưa bom, bão đạn. Trở về con đươngf hành quân năm ấy, tronbg tôi biết bao cảm xúc bâng khuâng khó tả. Vaf bất giác, tôi nhìn thấy Huy – nguwoif đồng đội năm xưa cùng chiến đấu với tôi. Chúng tôi đã có buổi gặp gỡ, hàn huyên tâm sự đầy vui vẻ.

    Tôi còn nhớ trên con đường huyết mạch nối giữa miền Nam và miền Bắc mà chúng tôi lái trên những chiếc xe lại là nơi bom đạn giật tung dữ dội ác liệt. Nhiệm vụ của tôi là vận chuyển lương thực, vũ khí,…bom đạn của Mỹ đã biến những chiếc xe không còn có kính. Tôi đã thực sự hiểu rõ hơn về những gian lao khổ cực mà chúng tôi đã phải chịu ngày chịu đêm…không lùi bước tôi vẫn ung dung lái xe đi tới những chặn đường, luôn nghe âm thanh của bom liên tục gào thét. Trên một chiếc xe không kính, tôi đã nhìn thấy được trời, nhìn thấy cả đất và những ánh sao đêm. Tôi nhìn thẳng về phía trước, vì phía ấy chính là tương lai của đất nước, là miền nam ruột thịt quê hương tôi.
    Tôi vẫn lái dù bụi có phun làm mái tóc trở nên trắng xóa, chúng tôi vẫn vô tư phì phèo điếu thuốc và cất tiếng cười khi nhìn mặt nhau. Khó khăn gian khổ hay bom đạn của kẻ thù chẳng thể nào làm tôi nản chí, sờn lòng. Những chiếc xe không kính cứ tiếp tục đi và đi trên những tuyến đường ra trận, mưa tuôn mưa xối ướt hết cả áo nhưng tôi vẫn cố gắng lái trăm cây số nữa vượt qua những chặng đường nguy hiểm để đảm bảo an toàn cho mọi thứ tôi đang vận chuyển. Và tôi nghĩ khi mưa ngừng, có gió lùa vào rồi thì sẽ mau khô thôi.
    Càng đi càng đi, tôi càng gặp được nhiều anh em đồng đội của mình dù bom đạn của Mỹ vẫn giật tung sát bên tai. Cái chết luôn rình rập nhưng tôi vẫn luôn lạc quan yêu đời. Ngày ấy cũng có người hy sinh, nên vì vậy, khi tôi gặp lại người bạn năm xưa thì mọi kí ức kỉ niệm chợt ùa về khiến tôi say mê kể:
    Những giây phút hiếm hoi khi gặp lại đồng đội, cái bắt tay qua cửa kính bể rồi làm tôi thắm thiết hơn. Những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm, mọi cái bát cái đũa dùng chung như một đại gia đình lớn của những người lính lái xe Trường Sơn. Rồi giây phút được nghỉ ngơi trên những chiếc võng mắc chông chênh ngoài đường, kể nhau nghe mọi sự ác liệt trên những con đường đã đi qua. Càng kể tôi càng thấy yêu đồng đội mình hơn, bom đạn của Mỹ có thể hạ xuống trong lúc chúng tôi đang làm nhiệm vụ. Chiếc xe không chỉ mất kính, mà lại còn không có đèn, thùng xe thì rách xước nhưng những thiếu thốn này vẫn chẳng thể cản được chúng tôi tiến tới miền Nam ruột thịt. Và những chuyến hàng của tôi cũng đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc.
    Đến bây giờ tôi vẫn còn rất tự hào vì đã lái những chiếc xe không kính làm nhiệm vụ chi viện cho miền Nam, góp phần không nhỏ vào cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Tôi vẫn không quên nhắc nhở con cháu của mình là phải biết ơn các thế hệ trước, phải luôn tưởng nhớ những con người đã hi sinh “Uống nước nhớ nguồn”.

    0
    2021-03-09T00:10:39+00:00

    DÀN Ý CHI TIẾT

    A, Mở bài

    – giới thiệu bản thân: Tôi là người lính Trường Sơn trong những năm tháng chống Mỹ.

    – Công việc chính của tôi là lái những chiếc xe díp được phủ cành cây để ngụy trang kẻ địch.

    – Dù cho những năm tháng ấy rất vất vả, cực khổ, chạy xe xuyên đêm ngày. Ngày chạy xe, đêm cũng ngủ tại xe, những chiếc xe không kính ấy trở thành những người tri âm tri kỷ đồng hành cùng tôi trên chặng đường chiến đấu còn nhiều gian khổ.

    B, Thân bài

    – Trong những năm  tháng ấy, bom đạn của bọn Mỹ có sức công phá quá ghê gớm nên hầu như chiếc xe nào của binh đoàn cũng rụng và vỡ hết kính. Nếu như còn sót lại thì cũng chỉ là những mảnh kính vỡ. Cửa giờ toang hoác nên thiên nhiên như ùa vào để những người lính như chúng tôi tận hưởng vậy. Dù có nguy hiểm, vất vả nhưng chúng tôi vẫn ung dung quả cảm, vẫn hàng ngày lái những chiếc xe tiếp tế ra chiến trường vì tổ quốc thân yêu.

    – Từ những ô cửa kính vỡ, chúng tôi được tận hưởng những cơn gió bụi làm mắt cay nhèm, ngắm sao trời và những cánh chim bay vut qua. Đời lính gắn liền với những con đường dài rộng trước mặt, chúng tôi chạy trên những con đường ấy với niềm tin và sứ mệnh giải phóng tổ quốc.

    – Nói đời lính có những kỷ niệm đẹp chẳng bao giờ sai, khi những cơn bụi trắng xóa làm chúng tôi bạc trắng cả mái đầu hay những cơn mưa xối xả qua cửa kính vỡ chẳng làm chúng tôi khó chịu hay bất an. Không những vậy, chúng tôi còn trêu nhau là những người già, tiếp tục chặng hành trình của mình.

    – Dù cho có mưa bom bão đạn hiểm nguy, qua những cửa kính vỡ tưởng chừng thêm phần khó khăn ấy, chúng tôi lại có thể dễ dàng bắt tay với những người đồng chí trong tiểu đội, Sống trong tập thể cùng chiến đấu, cùng sinh sống, chúng tôi yêu thương và đoàn kết với nhau.

    – Bếp Hoàng Cầm- biểu tượng của bếp dã chiến, nấu ăn không khói để kẻ thù không phát hiện. Chúng tôi sum họp như gia đình bên bếp Hoàng Cầm để nói chuyện, ăn uống.

    – Dù cho có muôn trùng khó khăn, chúng tôi vẫn luôn đồng hành cùng nhau trên những chiếc xe không kính để giải phóng dân tộc

    C, Kết bài

    – Cảm nghĩ tổng quát của người lính về chiến tranh ngày nay

    0
    2021-03-09T00:10:46+00:00

    Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo đóng vai người lính trong tiểu đội xe không kính các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )