đóng vai bác ba kể lại chuyện chiếc lược ngà mình cần gấp giúp mình nha :))) nhớ ko chép mạng nhé

Question

đóng vai bác ba kể lại chuyện chiếc lược ngà
mình cần gấp giúp mình nha :)))
nhớ ko chép mạng nhé

in progress 0
Nguyệt Ánh 3 months 2021-08-02T19:18:16+00:00 2 Answers 6 views 0

Answers ( )

    0
    2021-08-02T19:19:54+00:00

            Mỗi lần nhìn thấy chiếc lược ngà nhỏ ấy là tôi lại nhớ đến câu chuyện xúc động nhất mà tôi đã đc chứng kiến trong suốt cuộc đời kháng chiến của mình.Tôi có một người bạn tên là Sáu do chiến tranh miền Nam diễn ra nên anh phải xa vợ con nhiều năm.Khi anh đi đứa con gái của anh chưa đầy một tuổi.Do chiến tranh và con còn bé nên anh không thể gặp đc con,anh chỉ đc nhìn thấy con qua tấm ảnh nhỏ thôi.Khi anh đc nghỉ phép 3 ngày để về thăm vợ và con,và khi về bé Thu con gái của anh lại không chịu chấp nhận anh là cha bé.Mặc dù bị đẩy vào tình cảnh khó khăn nhất nhưng bé vẫn ko chịu gọi anh là ba.Một hôm anh gắp cho bé một miếng trứng cá nhưng bé lại hất ra khiến anh vô cùng tức giận và đã đánh bé.Cứ nghĩ bé sẽ lăn ra khóc,sẽ giẫy,đạp đổ cả mâm cơm hoặc sẽ chạy vụt đi.Nhưng ko gắp lại miếng trứng cá vào bát rồi chạy sang nhà bà ngoại khóc,kể hết mọi chuyện cho ngoại nghe.Hôm sau anh  phải lo tiếp khách nên không chú ý đến con nữa.Đến lúc chia tay sau khi bắt tay hết với mọi người anh đưa mắt sang nhìn con.Chắc anh cũng mún ôm hôn con nhưng sợ nó giẫy lên lại bỏ chạy.Chúng tôi mọi người kể cả anh cũng nghĩ con bé sẽ chỉ đứng im đó thôi.NHưng ko trong lúc ko ai ngờ đến tình cha con bỗng nổi dậy trong người nó nó bỗng kêu thét lên: Ba….a….a…ba!Nó vừa kêu vừa chạy xô tới ôm chặt lấy ông Sáu.Ông bế nó lên nó hôn ba nó cùng khắp.Trong lúc đó ngoại nó cho tôi biết vì cái sẹo trên mặt ông Sáu.Sau đó bà đã giải thích cho nó hiểu rằng là ba nó đi đánh bị Tây bắn bị thương rồi bà còn nhắn đến những tội ác maf chúng làm ra.Trong lúc đó nó vẫn ôm chặt ba nó,mặc dù rất muốn ở lại với con nhưng bây giờ tổ quốc đg cần anh nên anh ko thể ích kỉ ở lại đc.Chắc nó nghĩ hai tay ko thể giữ đc ba nó,nó dang cả hai chân rồi câu chặt lấy ba nó.Mọi người xúm lại vỗ về nó kêu nó hãy để cho cha nó đi.Con bé lại ôm chầm lấy ba nó một lần nữa và mếu máo nó nó vs ông Sáu rằng muốn ông mua cho một chiếc lược.Sau khi chúng tôi trở lại chiến trường miền Đông,những đêm rừng anh nhớ con da riết anh cứ hận tại sao lúc đó lại đánh con,nỗi khổ tâm cứ giày vò anh.Tôi còn nhớ buổi chiều hôm đó đg làm việc dưới tấm ni lông nóc,anh hớt hải chạy về tay cầm khúc ngà đưa lên khoe với tôi.Ngày ngày anh mẩn mài để làm cho con gái ruột cây lược.Trong suốt khoảng thời gian ở chiến khu mỗi lần nhớ con anh lại mang chiếc lược ra ngắm rồi còn mài lên tóc cho cây lược thêm bóng thêm mượt ở trên sống lưng còn đc khắc một hàng chữ nhỏ mà anh đã gò lưng tẩn mẩn khắc:”Yêu nhớ tặng Thu con của ba.”Trong một trận chiến anh bị máy bay Mĩ bắn vào ngực.Trong phút cuối ko còn sức để trăn trối điều gì,chỉ có tình cha con là ko thể vơi cạn,anh đưa tay vào túi móc cây lược ra đưa cho tôi và nhìn tôi một hồi lâu.Tôi k đủ dũng khí để miêu tả cảnh tượng ấy,cho đến bây  giờ tôi vẫn k thể quên đc ánh mắt ấy.Khi tối nói tôi sẽ mang về đưa tận tay cho cháu.Lúc ấy anh mới nhắm mắt đi xuôi. (Mik viết chx đc hay lắm nếu bn thấy có chỗ nào k hợp thì bn có thể góp ý cho mình biết,chúc bn học tốt<3)

    0
    2021-08-02T19:20:02+00:00

    Tình cảm của anh Sáu dành cho bé thu trở nên mãnh liệt hơn, cao cả, thiêng liêng và cảm động hơn bao giờ hết là việc anh tự tay làm chiếc lược nhà cho con gái. “Ba về! Ba mua cho con một cái lược nghe ba!”, đó là mong ước đơn sơ của đứa con gái bé bỏng trong giây phút cha con từ biệt. Nhưng đối với người cha ấy, đó là mong ước đầu tiên và cũng là duy nhất cho nên nó cứ thôi thúc trong lòng.

    Kiếm cho con cây lược trở thành bổn phận của người cha, thành tiếng gọi cầu khẩn của tình phụ tử trong lòng. Anh bật dậy như bỗng loé lên một sáng kiến lớn: Làm lược cho con bằng ngà voi. Có lẽ không đơn thuần vì ở rừng rú chiến khu, anh không thể mua được cây lược nên làm lược từ ngà voi là một cách khắc phục khó khăn. Mà cao hơn thế, sâu hơn thế, ngà voi là thứ quý hiếm – chiếc lược cho con của anh phải được làm bằng thứ quý giá ấy. Và anh không muốn mua, mà muốn tự tay mình làm ra. Anh sẽ đặt và trong đấy tất cả tình cha con của mình. Kiếm được ngà voi, mặt anh “hớn hở như một đứa trẻ được quà”.

    Vậy đấy, khi người ta hoá thành con trẻ lại chính là lúc người ta đang hiện lên cái tư cách người cha cao quý của mình. Rồi anh “ngồi cưa từng chiếc răng lược, thận trọng tỉ mỉ và khổ công như người thợ bạc”, “gò lưng tẩn mẩn khắc từng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Anh thường xuyên “lấy cây lược ra ngắm ngía rồi mài lên tóc cho cây lược thêm bóng thêm mượt”.

    Lòng yêu con đã biến người chiến sĩ trở thành một nghệ nhân – nghệ nhân chỉ sáng tạo ra một tác phẩm duy nhất trong đời cho nên chiếc lược ngà đã kết tinh trong nó tình phụ tử mộc mạc mà đằm thắm sâu xa, đơn sơ mà kỳ diệu làm sao! Nhưng ngày ấy đã vĩnh viễn không bao giờ đến nữa. Anh không kịp đưa chiếc lược ngà đến tận tay cho con thì người cha ấy đã hi sinh trong một trận đánh lớn của giặc.

    Nhưng “hình như chỉ có tình cha con là không thể chết được”. Không còn đủ sức trăn trối điều gì, tất cả tàn lực cuối cùng chỉ còn cho anh làm được một việc “đưa tay vào túi, móc cây lược” đưa cho người bạn chiến đấu thân thiết và cứ nhìn bạn hồi lâu. Nhưng đó là điều trăn trối không lời, nó rõ ràng là thiêng liêng hơn cả một lời di chúc, bởi đó là sự uỷ thác, là ước nguyện cuối cùng của người bạn thân, ước nguyện của tình phụ tử! Bắt đầu từ giây phút ấy, chiếc lược ngà của tình phụ tử đã biến người đồng đội thành một người cha – người cha thứ hai của cô bé Minh.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )