đề bài : dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm Chuyện người con gái nam xương( từ đầu đến “bấy giờ chàng mới tỉnh ngộ, thấu nỗi oan của vợ, nhưng việc tr

Question

đề bài : dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm Chuyện người con gái nam xương( từ đầu đến “bấy giờ chàng mới tỉnh ngộ, thấu nỗi oan của vợ, nhưng việc trót đã qua rồi!”), hãy đóng vai trương sinh để kể lại câu truyện và bày tỏ niềm ân hận.

in progress 0
Thu Hương 9 months 2020-12-29T21:50:58+00:00 3 Answers 16 views 0

Answers ( )

    0
    2020-12-29T21:52:49+00:00

    Dàn ý 

    1.MB : -Giới thiệu về hoàn cảnh câu chuyện của mình 

    2.TB : 

      a. Giới thiệu về bản thân (Trương Sinh) và người vợ Vũ Nương 

         – Hoàn cảnh,lai lịch

         – Giới thiệu về Vũ Nương

      b. Cuộc sống hôn nhân trước khi đi lính 

      + Vừa xây dựng gia đình, cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc.
    + Đất nước có chiến tranh, triều đình bắt đi lính đánh giặc . Tuy con nhà hào phú, nhưng không có học nên tên phải ghi trong sổ lính đi vào loại đầu.
    + Xa gia đình trong cảnh mẹ già, vợ bụng mang dạ chửa.
    c. Khi trở về:
    + Mẹ đã mất, con trai đang tuổi học nói.
    + Tin vào câu nói của con nên đã hiểu lầm.
    + Ghen tuông mù quáng nên đã đẩy người vợ đến cái chết oan ức.
    + Sau đó, biết là mình đã nghi oan cho vợ nhưng việc trót đã qua rồi 

    3.KB : Nêu lên nỗi ân hận và bài học 

                                                   BÀI LÀM

        Người ta thường nói có những thứ chỉ đến khi mất đi rồi thì con người ta mới biết trân trọng,hạnh phúc ở ngay trước mắt mà chẳng mảy may để ý,đến lúc đánh mất mới thấy ngậm ngùi,xót xa.Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn màng. Tôi- Trương Sinh ,chính là người đã trải qua hoàn cảnh như thế để rồi bây giờ tràn ngập trong lòng niềm ân hận muộn màng.Hãy để tôi kể lại câu chuyện ấy cho các bạn cùng nghe nhé!

        Nhớ về ngày ấy,tôi là con trai trong một gia đình có hoàn cảnh khá giá,là con của một hào phú trong vùng Hà Nam xưa.Lúc bấy giờ trong làng có người con gái tên Vũ Thị Thiết ,tính cách thùy mị ,nết na,thêm vào đó lại đoan trang ,tư dung tốt đẹp.Mến nàng bởi những phẩm chất,tính cách tốt đẹp ấy tôi bèn xin mẹ trăm lạng vàng để rước nàng về làm vợ . Từ đó chúng tôi nên duyên vợ chồng .

        Cuộc sống hôn nhân lúc ấy mới đẹp đẽ làm sao.Vợ tôi luôn là người phụ nữ biết  giữ gìn khuôn phép,nhường nhịn.Biết tính tình của tôi ,Vũ Nương luôn làm mọi cách để mái ấm gia đình hòa thuận,nín nhịn,chẳng mấy khi để xảy ra thất hòa hay cãi vã.Tưởng chừng như tôi sẽ được sống vui vẻ với người mẹ,với người vợ mới cưới đến mãi sau này thế nhưng chiến tranh lại ập đến ,tôi phải lên đường đi lính,tạm chia xa mái ấm thân thương.Đúng là hạnh phúc ngắn chẳng tày gang! Âu cũng là do tôi con nhà hào phú nhưng lại ít học nên đứng đầu trong danh sách đi lính mà triều điình bắt lúc bấy giờ.Xa gia đình trong cảnh mẹ già,người vợ lại đang bụng mang dạ chửa. Vào ngày lên đường ra trận,mẹ tôi nắm tay tôi ngậm ngùi dặn dò đừng nên tham công danh mà nên biết lượng sức mình.Tôi quỳ xuống vâng lời mẹ dặn .Vợ tôi thì lại rót chén rượu đầy mà nghẹn ngào : 

       – chàng đi chuyến này,thiếp chẳng dám momg đeo được ấn phong hầu,mặc áo gấm trở về quê cũ.Chỉ xin được mang hai chữ bình yên,thế là đủ .Nhìn trăng soi thành cũ,lại sửa soạn áo rét gửi người ải xa ,trông liễu rủ bãi hoang,lại thổn thức tâm tình,thương người nơi đất thú

    Đó là những lời tình sâu nghĩa nặng ,khiến tôi thổn thức khôn nguôi.

    Khi tôi đang ở nơi chiến trường khói lửa thì Vũ Nương đã đến kì hạ sinh được đứa con trai của chúng tên,đặt tên là Đản .Cuối cùng ,tôi cũng được bình an mà trở về đúng như mong ước của cả tôi,vợ tôi,và mẹ tôi.Ngày ấy vui đến thế,hân hoan trên đường trở về nhà,cứ ngỡ sẽ đươcj đoàn tụ sum vầy,hạnh phúc gia đình sẽ được nối lại sau chuỗi ngày xa cách,nhưng đâu ai ngờ những tin dữ cứ thế liên tục tới.Đầu tiên là người mẹ mà tôi hằng yêu quý,người hằng ngày vì mong tôi trở về đã lâm bệnh nặng mà qua đời  mặc cho Vũ Nương hết sức thuốc thang,lễ bái thần phật .Hay tin mẹ qua đời,lòng tôi buồn khổ đến tận cùng.Nhưng không chỉ có thế,ngày tôi dắt con ra thăm mộ mẹ,đứa bé không nghe mà còn quấy khóc.Nó không nhận tôi là cha của nó.

     – Ông lại biết nói chứ không như cha tôi trước kia chỉ im thin thít.

    Đau đớn thay,tôi nghĩ ngay đến việc vợ mình ở nnhà không giữ trọn đạo làm vợ lại cộng thêm tính hay ghe tuông của tôi càng làm mối nghi ngờ được đẩy lên cao hơn.Về đến nhà,tôi la um lên cho hả giận,quát tháo bỏ mặc ngoài tai những lời giải thích ,phân trần của Vũ Nương

    – Thiếp cách biệt ba năm giữ gìn một tiết,tô son điểm phấn từng đã nguôi lòng,ngõ liễu tường hoa chưa từng bén gót.Đâu có sự mất nết hư thân như chàng nói.

    Âý thế mà tôi vẫn một mực không tin,không nghe hàng xóm can ngăn,mắng nhiếc rồi đánh đuổi nàng đi.Nàng nói lời tiễn biệt tôi , tắm gội sạch sẽ ,gieo mình xuống  sông Hoàng Giang mà chết.Toi tuy giận nhưng thấy nàng như vậy cũng động lòng thương tìm vớt thây nàng nhưng cũng chẳng thấy.Để rồi đến 1 hôm ngồi dưới ngọn đèn khuya cùng con trai,tôi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.Đứa bé chỉ tay vào cái bóng của tôi trên vách rồi gọi cha .Lúc ấy tôi mới ngộ ra rằng những ngày tôi trên chiến trường ,nàng hay đùa con,bảo bóng mình trên vách là cha Đản.Tôi mới thấu nỗi oan động trời của vợ mình nhưng đã quá muộn màng,nàng nay đã đi mất ,mọi chuyện đã qua,chẳng làm sao mà níu kéo hay xoay chuyển được .

    Kể câu chuyện này ra ,đến tận bây giờ tôi vẫn còn rưng rưng,không ngừng trách móc bản thân vì không tin vào Vũ Nương,người đầu gối tay ấp cùng mình.Qua đây tôi cũng muốn nói rằng,hãy tin yêu và trân trọng những người thân của mình,đừng quá nông nổi để rồi xử sự mất khôn như tôi.

     

        

       

        

    0
    2020-12-29T21:52:57+00:00

    Dàn ý

    Mở bài :

    giới thiệu về bản thân- nỗi ân hận của mình

    Thân bài

    Kể lại câu chuyên trên theo góc nhìn của Trương Sinh

    Lúc gặp Vũ Nương?

    Cảm thấy nàng ra sao? 

    Đã xin mẹ để lấy nàng về

    Lúc sống với Vũ Nương

    Cảm thấy nàng là người ra sao?

    cuộc sống lúc ấy  như thế nào?

    Khi thấy nàng tiễn biệt mình

      Khi chiến đâu với quân giặc 

    Khi trở về và nghe tin mẹ mất 

    Lúc dẫn bé Đản đi thăm mộ mẹ và tức giận khi nghe con nói vè người “cha”

    Nỗi giận đùng dùng về đánh chửi và máng nhiếc vũ Nương

    Khi phát hiên ra sự thật

    Kết bài 

    Cảm giác ân hận,đau đớn. Của bản thân và lời cầu xin được tay thứ của mình 

    Tôi là Trương Sinh – là người mà bị bao người phỉ báng vì sự ngu ngốc ,và không có lý trí của bản thân mình

    Ngày đó,tôi là kẻ con nhà hào phú nhưng lại lười nhác không lo học hành mà hồi đó tính cách cũng xộc nổi,hay đa nghi chẳng tin tưởng ai cả.Sau này gặp được Vũ Nương ,thấy nàng có tư dung tốt đẹp ,tính cách lại thùy mị ,nét na nên tôi đã xin mẹ bạc lấy nàng về.

    Cuộc sống sau khi cưới nàng cũng yên ấm,do tính cách dịu dàng và luôn giữ gìn lễ giáo ,khôn khéo nên cũng chẳng bao giờ để tôi phải nổi giận hay buồn lòng.Thế nhưng tính đa nghi của tôi vẫn còn đó  và nó sẽ là mầm mống cho ngọn lửa âm ỉ cho biến cố sau này

    Khi đất nước gặp cảnh chiến tranh,tôi phải đi lình ,nàng rót chén rượu đầy ,thiết tha dặn dò tôi bằng những lời tình nghĩa ,đàm thắm 

    – ” chàng đi chuyến này .thiếp chẳng dám mong đueọc đeo ấn hầu,mặc áo gấm trở về quê cũ .chỉ xin. Ngày trở về mang theo được hai chữ bình yên.thế là đủ”

    Lời nói dịu dàng của nàng lúc ấy,làm sống mũi của tôi cũng cay cay,ước muốn của nàng bình dị làm sao,nàng là người yêu hành phúc gia đình biết nhường nào.Để rồi ngày đi lính,ngày phải ra vài mặt trận,đánhchiến quân giặc,tôi vẫn luôn cố gắng sống sót.cố gắng phấn đấu để trở về góc bình yên kia.Cùng với mẹ già ,vợ hiền cùng sống hạnh phúc với nhau ngày qua tháng lại 

    Và quả thật.tôi đã bình an vô sự trở về.Nhưng nỗi mừng rỡ hạnh phúc còn chưa được bao lâu thì tôi đã nghe tin sét đánh giữa trời ngang.Mẹ tôi đã mất,mất đi vì bệnh nặng ,vì nhớ thương tôi.Trong lòng đấy nỗi buồn đau,phần uất.nhưng tôi phải dồn nén lại .Tôi dắt con ra thăm mộ mẹ,để nàng ở nhà chuẩn bị cơm nước,.khi dắt con ra mộ mẹ,nghe lời nói ngây thơ của đứa trẻ ,trong lòng tôi thổi bùng lên ngọn lửa,đinh ninh là vợ hư là vợ không chung thủy mà không xem xét những vô lý trong lời nói của con ,tôi hồ đồ,độc đoán,cũng lại là người ít học nên đã bỏ qua mất khả nawngv giải quyết tấn thảm kịch.nhưng đến cùng lý trí của tôi vẫn không có

    Tôi đùng đùng về nhà mắng nhiếc, chửi rủa Vũ Nương ,khi nàng hỏi là ai nói cũng không nói thật với nàng lời của Đản.Mà đánh đuổi nàng dù cho nàng đx cố giải thích với tôi,dù cho hàng xóm láng giếng hết sức can ngăn và khuyen nhủ.Nhưng tôi vẫn như thế ,vẫn ích kỉ vvaf độc đoán,vẫn ngu dại mà dồn nàng đến đường cùng ,dẫn tới cái chết oan uổng của người vợ mà tôi khoongv phải không có tình yêu thương

    Đến mãi sau này,trong một đếm phòng không vắng vẻ,ngồi buồn một mình dưới ánh đèn khuya.Chợt nghe con chỉ vào vách tường mà bài là cha nó thì tôi mới tỉnh ngộ.Mới thấu niêu được sự oan uổng của nàng,nhưng không còn kịp nữa rồi.Nàng đã không còn trên thế gian ,nàng đã tấn mình trong nước sông Hoàng Hà lạnh lẽo và cô đơn

    Tôi hối,tôi hối lắm.Tôi xấu hổ và tự trách sao bản thân lại hồ đồ như thế ,sao lại thiếu suy nghĩ và dài khờ đến vậy.Để rồi hại người vợ tận tụy yêu thương tôi.một người có tư dung và tính cách tốt đẹp như nàng lại phải chết đi chỉ vì tôi.Chìm sâu trong nỗi ân hận và tuyệt vọng nên toi phải viết ,phải viết ra những cọn chữ vô hồn này.Phải gửi gắm tình cảm của mình cho những con chữ ấy.để sám hối và cầu xin sự tha thứ của nàng-Vũ Nương để tôi thoát khỏi tự trách và đau đớn cùng cực này

    0
    2020-12-29T21:53:01+00:00

    Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm chuyện người con gái nam xương các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )