Đề 1: hãy tả hình ảnh cây mai vào dịp tết Đề 2 : hãy viết bài văn tả người mẹ của em viết dài dài nhoa mấy bn NO COPY

Question

Đề 1: hãy tả hình ảnh cây mai vào dịp tết
Đề 2 : hãy viết bài văn tả người mẹ của em
viết dài dài nhoa mấy bn
NO COPY

in progress 0
Khánh Gia 7 months 2021-06-13T06:27:34+00:00 1 Answers 0 views 0

Answers ( )

    0
    2021-06-13T06:29:01+00:00

    Mỗi năm, khi Tết đến xuân về, sân nhà em lại trở nên xinh đẹp và rực rỡ nhờ những loài hoa đang đua nhau khoe sắc. Nào hồng, nào cúc, nào thược dược, đồng tiền… Nhưng trong đó, nổi bật nhất vẫn là chậu mai vàng.

    Cây mai vàng ấy đến nay đã được gần năm tuổi rồi. Nó do bố em mua về từ dịp Tết của năm năm trước, rồi giữ lại, chăm sóc cho đến hôm nay. Cây được trồng trong chiếc chậu gốm tráng men trắng muốt, có trang trí bằng những hình vẽ uyển chuyển màu xanh dương. Trong năm, bố sẽ đặt chậu mai ở góc sân thoáng và nhiều ánh nắng nhất cho cây phát triển. Đến khi Tết đến xuân về, cây mai nở hoa thì đưa vào giữa phòng khách để trưng.

    Nhìn tới nhìn lui, nhìn từ phía nào thì cây mai nhà em cũng thật là đẹp. Cây cao khoảng 160cm, vì nó cao xấp xỉ chị gái của em. Thân cây ở dưới gốc thì ti như cổ tay của bố, càng lên cao thì càng nhỏ đi dần. Lớp vỏ của thân cây màu nâu xám, sờ lên hơi thô ráp chứ không hề bị sần sùi như cây mít, cây bàng. Đặc biệt, thân cây mai không mọc thẳng mà được bố em uốn thành hình vòng xoáy dần từ dưới lên, trông rất là nghệ thuật. Từ thân cây, các cành, nhánh thi nhau tỏa ra các hướng, vô cùng đông đúc, xum xuê. Lá mai không lớn, to lắm cũng chỉ bằng cái thìa, mỏng tanh, hơi bóng lên ánh sáng. Vào mấy hôm nay, do lá cũ đã được trảy hết cho cây kịp ra hoa, nên trên thân chỉ toàn là lá non. Lá mai lúc bé sẽ có màu xanh ánh nâu, tím chứ chưa hẳn là xanh mạ như lúc đã lớn.

    Khi đã nói đến cây mai lúc này, chúng ta không thể không nhắc đến hoa mai. Hoa mai không mọc dày như hoa đào, mà có những khoảng trống cho lá cùng chen bông. Bông hoa mai có năm cánh, cánh hoa nhỏ, mỏng như cánh ve, có màu vàng như của nắng. Mỗi khi có gió thổi qua, cảm giác như có cả trăm cánh bướm vàng đang chập chờn. Thế nên, dù chậu mai đang ở trong phòng khách, thì vẫn cảm giác như cả căn phòng đang ngập trong ánh nắng mùa xuân. Đặc biệt, hoa mai nở rất lâu, một bông sẽ nở có khi đến cả một tuần mới chịu tàn. Đã thế, mỗi chùm hoa mai, thường sẽ có rất nhiều nụ. Khi bông mai này nở rộ, thì nụ kia mới chỉ e ấp mà thôi. Thế nên, nếu không để ý thì tưởng chừng như cây mai vui hết tháng xuân mà chẳng hề tàn lụi.

    Giáp Tết, cả nhà em cùng nhau trang trí cho cây mai những vật phẩm thật xinh. Đó là những bao lì xì, những câu đối, câu chúc năm mới đỏ rực. Đó là những đĩnh vàng, những bông hoa, những chiếc kẹo vàng chói. Cùng dây đèn nhấp nháy nhiều màu quấn quanh các cành lớn nữa. Thế là, không khí Tết đã ngập tràn rồi.

    Mỗi khi đi ngang qua phòng khách nhìn cây mai được trang trí rực rỡ, em lại cảm thấy thật vui vẻ và hạnh phúc. Em mong rằng, cây mai sẽ mãi luôn xinh đẹp, rực rỡ như vậy mỗi khi Tết đến xuân về.

    đề 2

    Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em, mẹ luôn là người mẹ hiền và là hình ảnh cao đẹp nhất. “Mẹ” một tiếng nghe giản dị mà lại chứa chan tình cảm vô bờ bến như lời bài hát: “Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”

    Năm nay mẹ em 42 tuổi. Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truyện cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Đôi bàn tay mẹ không đẹp, nó dã bị chai như ghi lại những nỗi vất vả của mẹ trong bao năm nay đã nuôi em khôn lớn nên người. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm!

    Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em… Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuyệt vời vời nhất trong cuộc đời em. Có lần em bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện huyện. Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc em vì bố em bận công tác xa, cơm nước quần áo, tắm rửa mẹ em phải làm ca. Về nhà em cảm thấy khỏe, nên mẹ đi dạy một buổi, trưa về mẹ chăm sóc cho em, hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao. Lúc đó ánh mắt mẹ tràn ngập thương xót, nhưng miệng mẹ vẫn tươi cười kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chóng mau hết bệnh. Mỗi khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm, tận tụy lo lắng, xếp đặt mọi công việc trong ngoài. Mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon. Mẹ khuyên bảo em đủ điều, giọng lúc nào cũng nhẹ nhàng đầy trìu mến. Cảnh đêm khuya mẹ ngồi soạn từng trang giáo án, để chuẩn cho tiết dạy ngày mai, nhìn mẹ em thấy thương mẹ nhiều. Có hôm, em thấy mẹ thả dài người trên ghế có vẻ nghĩ ngợi, xa xôi. Lúc đó em vội ra bên mẹ. Mẹ ôm em vào lòng, vòng tay âu yếm.

    Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài. Em chợt nhớ tới câu thơ:

    “Ai rằng công mẹ bằng non. Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”

    Nhìn mẹ con thật tự hào và hạnh phúc biết bao vì con có mẹ. Mẹ ơi con vẫn chưa ngoan đâu. Con hứa với mẹ học tập thật tốt cho mẹ vui lòng.

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )