cảm nhận về khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp trong đoạn trích ‘cảnh ngày xuân’

Question

cảm nhận về khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp trong đoạn trích ‘cảnh ngày xuân’

in progress 0
Thiên Ân 1 year 2021-01-01T09:47:08+00:00 3 Answers 33 views 0

Answers ( )

    0
    2021-01-01T09:49:01+00:00

          Bốn câu thơ đầu đoạn trích “Cảnh ngày xuân” đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp:”Ngày xuân con én đưa thoi/ Thiều quang chin chục đã ngoài sáu mươi”. Hai câu thơ vừa mờ ra một không gian mùa xuân vừa giới thiệu được thời gian: mùa xuân thấm thoắt trôi mau “con én đưa thoi”, tiết trời đã vội bước sang tháng ba khiến cho lòng người còn tiếc nuối. Tiết trời trong tháng cuối cùng của mùa xuân mà bầu trời vẫn trong sáng bởi ánh nắng rực rỡ “thiều quang”, những cánh én vẫn chao liệng giữa không gian bao la, rộng dài; thật nhịp nhàng, đều được vẽ nên bằng rất ít chi tiết chấm phá nhưng lại mang vẻ đẹp đặc trưng của nó và rất có hồn: “Cỏ non xanh tận chân trời/ Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”. Thảm cỏ non xanh mênh mông trải rộng đến tận chân trời là gam màu chủ đạo làm nền cho bức tranh mùa xuân và trên cái nền màu xanh non ấy điểm xuyết một vài bông hoa lê trắng. Màu sắc của bức tranh xuân hài hòa đến mức tuyệt diệu, sáng tươi, dịu mát, chúng tôn nhau lên. Cỏ, hoa lê là vẻ đẹp riêng của sắc xuân có từ trong cổ thi: “Phương thảo liên thiên bích/ Lê chi sổ điểm hoa”, vẫn là cỏ thơm, trời xanh, hoa lê nhưng lời thơ Kiều của Nguyễn Du sinh động hơn nhờ tính từ “trắng” làm cho động từ “điểm” thêm sinh động. Tất cả đều gợi vẻ đẹp tinh khôi, trẻ trung, giàu sức sống, thanh khiết khoáng đạt mà êm dịu thanh bình nhưng cũng không kém phần sống động. Phải chan hòa với cuộc sống, cỏ cây và khả năng rung động tinh tế đến sâu sắc thì nhà thơ mới có thể vẽ nên cho ta một bức tranh thiên nhiên rực rỡ ánh sáng và sắc màu trong trẻo như vậy.

    0
    2021-01-01T09:49:08+00:00

    I, Dàn ý tham khảo

    A. Mở bài

    – Giới thiệu tác giả: Nguyễn Du

    + Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.

    – Giới thiệu tác phẩm: Truyện Kiều – Cảnh ngày xuân

    + “Truyện Kiều” của Nguyễn Du là kiệt tác số một của văn học trung đại Việt Nam. Đây là một truyện thơ Nôm gồm 3254 câu thơ lục bát.

    + Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” nằm ở phần đầu của “Truyện Kiều”, là bức tranh thiên nhiên, lễ hội mùa xuân tươi đẹp, trong sáng được gọi lên qua từ ngữ, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình của Nguyễn Du.

    – Giới thiệu khái quát về khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp trong đoạn trích.

    B. Thân bài

    – Trong bốn câu thơ mở đầu, Nguyễn Du đã vẽ nên khung cảnh tuyệt diệu của mùa xuân để lưu truyền muôn đời: “Ngày xuân con én đưa thoi”

    Trong hai câu thơ tiếp theo, nhà thơ miêu tả cảnh sắc mùa xuân:

    “Cỏ non xanh tận chân trời

    Cành là trắng điểm một vài bông hoa”

    => Chỉ với hai câu thơ, Nguyễn Du đã làm sống dậy một bức tranh xuân căng tràn ngựa sống . Vàu xanh của co tiếp nối vơi nàu xanh của trời như trải ra ngat gần. Đặc biệt trên nền xanh tươi trong trẻo, Nguyễn Du điểm xuyết sắc trắng trong tinh khiết của một vài bông hoa lê.

    Sau những cảm xúc say sưa trước vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên mùa xuân, nhà thơ vẽ lên một khung cảnh lễ hội mùa xuân đầy ấn tượng:

    “Thanh minh trong tiết tháng ba

    Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh”

    + Tết thanh minh thường là từ mồng 5 đến mồng 10 tháng 3 âm lịch.

    + Vào những ngày này, khí trời mát mẻ, trong trẻo, mọi người đi tảo mộ tức là đi viếng và sửa sang lại phần mộ của người thân. Đó còn là dịp để mọi người du xuân. “Hội đạp thanh” là lễ hội đạp lên cỏ xanh, thể hiện mong muốn tìm được hạnh phúc trong tương lai.

    – Kết thúc đoạn trích là cảnh chị em Thúy Kiều du xuân trở về.

    + Bóng mặt trời đang ngả về phía tây, ánh nắng đang dịu dần… Cảnh vật vẫn đẹp, nên thơ, phong cảnh “có bề thanh thanh”.

    + Xưa nay, trong văn chương, cảnh chiều tà thường gợi lên cảm giác buồn. Nguyễn Du cũng tỏ lòng người như vậy.

    + Cuộc du xuân, thưởng ngoạn vừa náo nức, tưng bừng là thế, giờ đã lặng chìm vào cô tịch.

    => Tâm trạng con người không khỏi nuối tiếc, hụt hẫng. Chị em Thúy Kiều đang trở về mà “thơ thẩn” cõi lòng.

    C. Kết bài

    – Khẳng định giá trị của tác phẩm

    – Tình cảm của em dành cho tác phẩm

    II, Bài văn tham khảo

    Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. “Truyện Kiều” của Nguyễn Du là kiệt tác số một của văn học trung đại Việt Nam. Đây là một truyện thơ Nôm gồm 3254 câu thơ lục bát. Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” nằm ở phần đầu của “Truyện Kiều”, là bức tranh thiên nhiên, lễ hội mùa xuân tươi đẹp, trong sáng được gọi lên qua từ ngữ, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình của Nguyễn Du.

    Khi miêu tả cảnh ngày xuân , Nguyễn Du đã sử dụng bút pháp miêu tả lớc lệ . Nhà thơ tả cảnh thiên nhiên mùa xuân, khung cảnh lễ hội và tâm trạng chị em Thúy Kiều khi du xuân trở về.

    Trong bốn câu thơ mở đầu, Nguyễn Du đã vẽ nên khung cảnh tuyệt diệu của mùa xuân để lưu truyền muôn đời:

    “Ngày xuân con én đưa thoi”

    Mùa xuân là mùa khởi đầu cũng là mùa đẹp nhất trong năm. Nguyễn Du thông báo trực tiếp về thời gian đẹp ấy qua hai từ “ngày xuân”. Hình ảnh “con én đưa thoi” thật giàu sức gợi. Ta có thể hiểu những cánh én đang chao liệng trên bầu trời như thoi đưa, và chim én là tín hiệu của mùa xuân. Bên cạnh đó, con én đưa thoi còn có thể hiểu là thời gian trôi rất nhanh chẳng khác nào thoi đưa. Nếu hiểu theo cách này, “Ngày xuân con én đưa thoi” không chỉ đơn thuần là câu thơ tả cảnh mà ngầm chứa trong đó bước đi của thời gian.

    “Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi”

    Nhà thơ đã đưa ra con số cụ thể: mùa xuân có chín mươi ngày mà sáu mươi ngày đã trôi qua, chỉ còn lại vài chục ngày nữa thôi thi mùa xuân sẽ hết. Câu thơ ẩn chứa sự nuối tiếc khôn nguôi của con người trước sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian. Chỉ những người nhạy cảm, biết yêu quý thời gian mới có thể cảm nhận được sự trôi chảy như thế của thời gian.

    Trong hai câu thơ tiếp theo, nhà thơ miêu tả cảnh sắc mùa xuân:

    “Cỏ non xanh tận chân trời

    Cành là trắng điểm một vài bông hoa”

    Chỉ với hai câu thơ, Nguyễn Du đã làm sống dậy một bức tranh xuân căng tràn ngựa sống . Vàu xanh của co tiếp nối vơi nàu xanh của trời như trải ra ngat gần. Đặc biệt trên nền xanh tươi trong trẻo, Nguyễn Du điểm xuyết sắc trắng trong tinh khiết của một vài bông hoa lê. Nhà thơ sử dụng đảo ngữ “trắng điểm” khiến cho màu trắng càng được nhấn mạnh. Hơn nữa, biện pháp đảo ngữ khiến người đọc cảm nhận màu trắng của hoa lê chủ động tô điểm cho bức tranh xuân thêm tuyệt diệu. Hai màu sắc xanh và trắng tưởng chừng như đối lập lại quyện vào nhau, dệt nên một bức tranh mùa xuân tinh khôi, giàu sức sống, khoáng đạt. Phải có một tâm hồn nghệ sĩ thì Nguyễn Du mới có cảm nhận tinh tế và cách phối màu độc đáo như vậy. Khi viết hai câu thơ này, Nguyễn Du có tiếp thu hai câu thơ cổ của Trung Quốc:

    “Phương thảo liên thiên bích

    Lê chi sổ điểm hoa

    (Cỏ thơm liền với trời xanh

    Trên cành lê có mấy bông hoa)”

    Hai câu thơ của Trung Quốc cũng vẽ nên một bức tranh xuân có màu sắc, đường nét. Tuy nhiên, đó là bức tranh tĩnh tại. Câu thơ của Trung Quốc không hề nhắc đến màu trắng của hoa lê. Nguyễn Du đã điểm vào bức tranh cỏ xanh vài bông hoa lê trắng gợi được về thanh khiết, tinh khôi cho cảnh thiên nhiên mùa xuân. Hai câu thơ tả cảnh thực sự là những câu thơ tuyệt bút.

    Sau những cảm xúc say sưa trước vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên mùa xuân, nhà thơ vẽ lên một khung cảnh lễ hội mùa xuân đầy ấn tượng:

    “Thanh minh trong tiết tháng ba

    Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh”

    Tết thanh minh thường là từ mồng 5 đến mồng 10 tháng 3 âm lịch. Vào những ngày này, khí trời mát mẻ, trong trẻo, mọi người đi tảo mộ tức là đi viếng và sửa sang lại phần mộ của người thân. Đó còn là dịp để mọi người du xuân. “Hội đạp thanh” là lễ hội đạp lên cỏ xanh, thể hiện mong muốn tìm được hạnh phúc trong tương lai. Như vậy, tết thanh minh có phần lễ và phần hội.

    Nhà thơ giới thiệu không khí ngày hội:

    Gần xa nô nức yến an

    Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân

    Dập gia tài tử giai nhân

    Ngựa xe như nước, áo quần như nêm”

    Hình ảnh “yến anh” là hình ảnh ẩn dụ, gợi ra từng đoàn người rộn ràng đi chơi xuân như chim én, chim cánh bay từng đàn ríu rít. Trong đoàn người ấy, ai cũng sửa soạn quần áo đẹp đẽ. Người trảy hội đồng nhất vẫn là những nam thanh nữ tú. Nguyễn Du đặt từ láy “dập dìu” trước thành ngữ “tài tử giai nhân” làm cho vẻ đẹp câu thơ tả người tăng lên gấp bội. Ông còn sử dụng biện pháp so sánh “Ngựa xe như nước, áo quần như nêm” vừa gợi ra cảnh xe ngựa chạy không ngừng như nước chảy, người đi bộ đông đúc, vừa tô đậm vẻ đẹp hào hoa, thanh lịch của mọi người tham gia lễ hội. Trong không khí ngày hội, chị em Thúy Kiều và mọi người trong lòng ngập tràn niềm vui và khát vọng. Đó là niềm vui được tự do giao lưu , gặp gỡ với mọi người , được chào đón những cái đẹp của thiên nhiên đất trời.

    Sự nhộn nhịp của hội được tô điểm bởi phần lễ:

    “Ngổn ngang gò đồng kéo lên

    Thoi vàng vỏ rác tro tiền giấy bay”

    Những người tảo mộ đang hoàn thành nốt phần tục lệ cuối cùng là đốt hóa tiền vàng để gửi xuống cho người đã khuất. Việc làm này thể hiện niềm tin, sự quan tâm và chia sẻ của người đang sống đối với người đã mất, là sự giao cảm giữa cõi dương và cõi âm. Đó là nét truyền thống trong đời sống tâm linh của người Việt Nam. Có thể nói, trong đoạn thơ của “Cảnh ngày xuân”, Nguyễn Du đã làm sống lại một nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc vào dịp tết Thanh minh. 

    Kết thúc đoạn trích là cảnh chị em Thúy Kiều du xuân trở về:

    “Tà tà bóng ngả về tây

    Chị em thơ thẩn dan tay ra về

    Bước dần theo ngọn tiểu khê

    Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh

    Nao nao dòng nước uốn quanh

    Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang”

    Bóng mặt trời đang ngả về phía tây, ánh nắng đang dịu dần… Cảnh vật vẫn đẹp, nên thơ, phong cảnh “có bề thanh thanh”. Xưa nay, trong văn chương, cảnh chiều tà thường gợi lên cảm giác buồn. Nguyễn Du cũng tỏ lòng người như vậy. Cuộc du xuân, thưởng ngoạn vừa náo nức, tưng bừng là thế, giờ đã lặng chìm vào cô tịch. Tâm trạng con người không khỏi nuối tiếc, hụt hẫng. Chị em Thúy Kiều đang trở về mà “thơ thẩn” cõi lòng. Từ láy “nao nao” không chỉ tả cảnh vật mà còn bộc lộ tâm trạng con người. Đó là một cảm giác bâng khuâng, nuối tiếc về một ngày vui đã tàn và linh cảm về một điều gì chẳng lành sắp xảy ra trong tâm hồn nhạy cảm của Thúy Kiều.

    Đoạn thơ có ngôn ngữ giàu chất tạo hình, bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc. Đây là một trong những bức tranh đẹp nhất của Truyện Kiều . Bức họa thiên tài gồm hai mảng màu vừa tương phản vừa hài hòa. Sáng xuân tinh khôi , náo nức và chiều tà bảng lảng gợi những liên tưởng xa xôi về số phận cuộc đời nhân vật chính – Thúy Kiều. Đoạn thơ gợi được bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người đọc.

    0
    2021-01-01T09:49:14+00:00

    Để tìm câu trả lời chính xác các em hãy tham khảo cảm nhận cảnh ngày xuân các nguồn hoc24.vn, lazi.vn, hoidap247.com để thầy cô và các chuyên gia hỗ trợ các em nhé!

Leave an answer

Browse

Giải phương trình 1 ẩn: x + 2 - 2(x + 1) = -x . Hỏi x = ? ( )